Chương 34

“Chuyện là như thế nào vậy?”

Thịnh Tây Vũ nhìn một người nam và một nữ trước mặt mình, cả hai đều rất ưa nhìn, nhưng anh ta không thể hiểu nổi tình huống này: “Hai người, đã tới bước nào rồi?”

Trần Trạc Thanh liếc nhẹ anh ta một cái, nhận thấy có cô gái ở đó, anh ta đổi cách nói lịch sự hơn: “À, ý tôi là từ khi nào hai người thành đôi?”

Mới vài hôm trước khi Nhan Linh đến phỏng vấn, hai người này còn chẳng biết nhau.

Vậy mà mới qua một cuối tuần, chỉ có hai ngày thôi, mối quan hệ của họ đã tiến xa như vậy.

Thật không giống phong cách của Trần Trạc Thanh chút nào.

Bỗng dưng có bạn gái, mà trước đó chưa từng nghe về cô gái này bao giờ.

Điều quan trọng hơn là, Trần Trạc Thanh lại còn chủ động giới thiệu cô ấy với Thịnh Tây Vũ.

Điều này có nghĩa là anh muốn đưa cô vào nhóm bạn của họ.

Anh nghiêm túc, rất nghiêm túc.

Đó mới là điều khiến Thịnh Tây Vũ bất ngờ nhất.

Nhan Linh cũng không ngờ Trần Trạc Thanh lại nhanh chóng công khai mối quan hệ của hai người như vậy.

Nhưng bây giờ Thịnh Tây Vũ đã biết rồi, cô chỉ có thể thành thật: “Chúng tôi… gặp nhau qua mai mối.”

“Mai mối?” Thịnh Tây Vũ nghe thấy từ này càng kinh ngạc hơn: “Từ khi nào?”

Nhan Linh đáp: “Hôm qua.”

Thịnh Tây Vũ nhìn Trần Trạc Thanh, không thể tin nổi: “Cuối tuần cậu không nghỉ ngơi mà lại đi xem mắt à?”

Không phải cậu ta vừa than mệt vì đi công tác về và muốn nghỉ ngơi sao?

Còn bảo đừng làm phiền kỳ nghỉ của cậu ta nữa.

Vậy mà cậu ta đi xem mắt, rồi còn có bạn gái về.

Trần Trạc Thanh bình thản: “Không được à?”

Thịnh Tây Vũ: “…”

Không phải vấn đề là có được hay không!

Điều mà Thịnh Tây Vũ không hiểu nổi là làm sao Trần Trạc Thanh có thể thoát khỏi tình trạng độc thân một cách nhanh chóng như vậy.

Thế còn mối tình đầu thì sao?

Là bạn học đại học nhiều năm, Thịnh Tây Vũ luôn biết Trần Trạc Thanh có người trong lòng.

Nhưng không hề biết người đó là ai.

Thời đại học, trong khi Thịnh Tây Vũ thay đổi bạn gái liên tục, Trần Trạc Thanh luôn tỏ ra lạnh lùng, từ chối mọi sự giới thiệu.

Cho dù là hoa khôi của các khoa khác hay hoa khôi của trường, Trần Trạc Thanh đều giữ khoảng cách.

Sau đó trong một buổi tiệc cùng bạn bè, Trần Trạc Thanh uống rượu say, Thịnh Tây Vũ mới biết được một phần câu chuyện.

“Cô ấy đã có người khác rồi.”

Giọng nói của Trần Trạc Thanh bị rượu làm cho mờ nhạt, trầm thấp.

Lúc nói ra câu này, khuôn mặt anh biểu lộ một nỗi cô đơn mà Thịnh Tây Vũ chưa từng thấy.

Như một món đồ chơi bị bỏ rơi, vụn vỡ và không thể cứu vãn.

Hóa ra người anh yêu đã có người khác, và đó không phải là anh.

Khi biết điều này, Thịnh Tây Vũ thấy anh bạn của mình thật đáng thương.

Anh ta đã khuyên Trần Trạc Thanh đừng cố chấp, hãy mở lòng nhìn về phía trước, biết đâu sẽ gặp được người tốt hơn.

Trần Trạc Thanh đáp: “Tôi đã thấy người tốt nhất rồi.”

Tôi đã thấy người tốt nhất.

Vậy nên chẳng ai có thể hơn cô ấy.

Khi ấy, Thịnh Tây Vũ đã nghĩ rằng Trần Trạc Thanh thật sự không còn cứu được nữa.

Anh cứ mãi khăng khăng giữ hình bóng của một người không thể thay thế.

Nhưng bây giờ, chuyện gì đã xảy ra? Làm sao Trần Trạc Thanh có thể buông bỏ một cách đột ngột như vậy?

Trong khi Thịnh Tây Vũ còn đang suy nghĩ lung tung, Trần Trạc Thanh cảm nhận được một lực kéo nhẹ vào vạt áo mình.

Anh cúi đầu nhìn về phía người vừa làm điều đó.

Nhan Linh thấy anh nhìn sang liền buông tay, đưa tay lên môi như muốn nói gì đó.

Trần Trạc Thanh cúi đầu, rút ngắn khoảng cách chiều cao giữa hai người, nghiêng người lắng nghe.

Nhan Linh thì thầm: “Chuyện của chúng ta, có thể nhờ anh đừng để tổng giám đốc Thịnh nói ra ngoài được không?”

Cô muốn giữ kín mối quan hệ này trong công ty.

Trần Trạc Thanh liếc mắt, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Anh không thể công khai à?”

Khoảng cách giữa hai người quá gần, hơi thở của cả hai như hòa quyện vào nhau.

Gương mặt điển trai của anh gần ngay trước mắt khiến Nhan Linh như bị mê hoặc, bất giác thẫn thờ trong giây lát.

“Không phải thế.”

Cô vội nhận lỗi về mình: “Là vấn đề của em, em không muốn bị chú ý quá mức.”

Trần Trạc Thanh có vị thế trong công ty hoàn toàn khác với những gì cô tưởng, và cô không nghĩ rằng họ sẽ làm cùng một nơi.

Cô chỉ vừa mới vào làm, và trong thời gian nhạy cảm này, nếu mối quan hệ giữa họ bị công khai, chắc chắn sẽ gây ra không ít lời ra tiếng vào.

Hơn nữa, danh tiếng “bạn gái của Trần Trạc Thanh” sẽ khiến cô bị nhìn nhận theo cách khác.

Hiểu ý của cô, Trần Trạc Thanh gật đầu: “Được thôi.”

Anh làm theo lời cô, quay sang Thịnh Tây Vũ: “Chuyện của chúng tôi cậu đừng nói ra ngoài.”

Thịnh Tây Vũ: “…”

Sao lại không thể nói ra ngoài?

Chẳng phải họ đang yêu nhau sao, sao lại phải giấu giếm?

Trần Trạc Thanh thấy anh ta không phản ứng, liền hỏi: “Nghe rõ chưa?”

Thịnh Tây Vũ vội đáp: “À, ừ.”

Nhan Linh thấy Thịnh Tây Vũ đã ký xong giấy tờ, nghĩ mình ở lại quá lâu cũng không tiện, cô lấy lại hồ sơ rồi rời đi.

“Cô ấy đi rồi, còn nhìn nữa à?”

Thịnh Tây Vũ thấy Trần Trạc Thanh vẫn ngẩn người nhìn theo bóng dáng Nhan Linh, liền lên tiếng trêu chọc.

“Tôi hỏi thật, cậu đang nghĩ gì vậy?”

Thịnh Tây Vũ vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận chuyện này, “Cậu không phải…”

Đột nhiên nảy ra một giả thuyết không thể nào hợp lí hơn:

“Coi cô ấy là người thay thế đó chứ?”

Không có được người mình yêu thì tìm một người giống cô ấy thay thế.

Trong phim truyền hình thường diễn thế mà.

Trần Trạc Thanh: “…”

Thấy Trần Trạc Thanh im lặng không phản bác, Thịnh Tây Vũ càng tin rằng mình đã đoán đúng.

Nhớ lại việc anh không muốn công khai mối quan hệ trong công ty, ánh mắt Thịnh Tây Vũ trở nên nghiêm túc, rồi buông ra ba từ: “Đồ tệ bạc.”

Trần Trạc Thanh: “…”

Nói xong vẫn chưa hả dạ, Thịnh Tây Vũ còn bổ sung thêm: “Cậu thực sự quá tệ rồi!”

Trần Trạc Thanh: “Tệ bằng cậu à?”

Thịnh Tây Vũ: “…”

Thôi được, cả hai đều không tốt đẹp gì.

“À đúng rồi, câu nói tối qua của cậu là sao?” Nhân tiện có Trần Trạc Thanh ở đây, Thịnh Tây Vũ nhớ lại điều anh ta muốn hỏi.

Cái gì mà ‘Tôi lấy căn đó’?

Tại sao đột nhiên cậu ta lại muốn căn nhà của mình?

Trần Trạc Thanh: “Nghĩa đen thôi. Cậu có quá nhiều nhà mà, tôi giúp cậu tiết kiệm tiền.”

Thịnh Tây Vũ: “Vậy tôi còn phải cảm ơn cậu nữa chứ gì?”

Trần Trạc Thanh: “Không có chi.”

Thịnh Tây Vũ: “…”