Chương 170

“Thật đấy, em chưa từng thích Ninh Thần.”

Nhiều năm sau, cô lại một lần nữa làm sáng tỏ chuyện này, nhưng lần này là với Trần Trạc Thanh.

Nhan Linh nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói.

Rồi bổ sung thêm một câu.

“Em không thích anh ấy, em thích anh.”

Trần Trạc Thanh bóp nhẹ cằm cô, hỏi: “Thích ai?”

Nhan Linh: “Anh.”

Trần Trạc Thanh: “Nói lại lần nữa.”

Nhan Linh ngoan ngoãn lặp lại: “Thích anh, thích Trần Trạc Thanh.”

Cô ôm lấy cổ anh, khẽ hôn lên môi anh để dỗ dành: “Nói bao nhiêu lần cũng được.”

“Vậy nói cả đời.”

Anh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi cô, lần này động tác nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nhẹ nhàng hôn mυ"ŧ, dịu dàng quấn lấy đầu lưỡi cô, không muốn dừng lại.

Nhưng khi đầu lưỡi lướt qua vết thương trên môi cô, Nhan Linh không nhịn được mà khẽ kêu lên.

“Anh xin lỗi.” Trần Trạc Thanh lập tức xin lỗi, giọng đầy hối hận, “Vừa rồi anh không kiểm soát được.”

“Em đừng giận, được không?” Anh kéo dài giọng, mang theo chút nũng nịu.

Nhan Linh: “Em không giận.”

Nhan Linh vốn dĩ là người dễ tính, bị anh hôn như vậy, trái tim cô cũng mềm nhũn.

Cô biết rõ đây chỉ là biểu hiện của việc anh đang ghen.

Trần Trạc Thanh: “Thật không?”

Nhan Linh gật đầu: “Thật mà, em không giận anh đâu.”

Anh buông cô ra, nắm lấy tay cô rồi nhẹ nhàng hôn lên: “Vậy bây giờ chúng ta về nhà nhé?”

Nhan Linh nhìn anh, đôi mắt cong lên, giọng ngọt ngào đáp: “Ừm.”



Lúc về đến nhà thì đã là rạng sáng.

Giờ này Thư Vân đã ngủ từ lâu. Nhan Linh cũng không định quay về nhà mình mà theo Trần Trạc Thanh bước vào nhà anh.

Dạo gần đây, cô đã quen với việc thỉnh thoảng ngủ luân phiên giữa hai căn nhà đối diện nhau. Có lúc cô về nhà ngủ, có lúc lại sang nhà Trần Trạc Thanh.

Trong tủ quần áo của anh, gần đây cũng xuất hiện không ít đồ của cô.

Màu sắc rực rỡ chiếm gần một nửa, nổi bật hẳn giữa những bộ đồ đơn sắc trắng đen của anh.

Không chỉ có tủ quần áo, mà cả phòng tắm, ghế sofa, bàn trà cũng dần dần có thêm đồ của cô

Tất cả những điều đó đều chứng minh rằng, nơi này đã có một nữ chủ nhân.

Nhan Linh lấy bộ đồ ngủ từ trong tủ, xoay người đi vào phòng tắm.

Lúc cô ra ngoài, Trần Trạc Thanh cũng theo sau đi vào.

Nhan Linh nằm trên giường, định nghịch điện thoại một lát trước khi ngủ thì phát hiện máy đã hết pin.

Cô tìm quanh bàn đầu giường nhưng không thấy dây sạc, liền kéo ngăn tủ phía dưới ra.

“Hóa ra là ở đây.”

Nhan Linh rút dây sạc ra, vô tình kéo theo một chiếc hộp nhỏ.

Cô thuận tay cầm lên xem, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ trên đó, cô lập tức ném nó lại chỗ cũ.

Anh mua thứ này từ bao giờ.

Để ở đây bao lâu rồi?

Câu chuyện lần trước với Tư Kỳ đột nhiên hiện lên trong đầu cô.

Lúc đó cô còn đang loay hoay không biết nên tặng quà sinh nhật gì cho Trần Trạc Thanh, liền tìm Tư Kỳ hỏi ý kiến.

Tư Kỳ: “Dễ thôi, tặng chính cậu cho anh ấy đi.”

Nhan Linh: “!!!”

“Bộ hai người vẫn chưa…”

Nhan Linh dễ xấu hổ như vậy, Tư Kỳ vừa nhìn là đoán trúng ngay.

Cô ấy hiểu rõ đàn ông mà: “Xem ra tổng giám đốc Trần đang có kế hoạch lớn, chờ đến sinh nhật mới ‘mở quà’ đây mà.”

Nghĩ đến đây, toàn thân Nhan Linh nóng lên.

Một bàn tay vươn đến kéo chăn xuống, gương mặt Trần Trạc Thanh xuất hiện trước mắt cô.

“Em không thấy bí sao?”

Không biết anh đã tắm xong từ lúc nào, trên người mặc bộ đồ ngủ cùng kiểu với cô, chất vải cotton thoáng mát, cô màu hồng, anh màu xanh lam.

Lần trước, anh vô tình thấy cô mặc bộ này, khen đẹp rồi hỏi có kiểu nam không.

Thấy đúng là có thật, cô liền đặt một bộ cho anh luôn.

Trần Trạc Thanh nhìn cô một lúc, sau đó giơ tay chạm vào mặt cô: “Sao mặt lại đỏ thế này?”

Nhan Linh không dám nhìn anh: “Chắc… tại lúc nãy hơi nóng.”

Trần Trạc Thanh chỉ mỉm cười, không biết là tin hay không.

Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô càng không tự nhiên, khẽ nghiêng đầu, làm bộ ngáp một cái, giọng nhẹ bẫng: “Em ngủ đây.”

“Vậy anh tắt đèn.”

Trần Trạc Thanh nằm xuống bên cạnh, đưa tay tắt đèn ngủ.

Ánh mắt lướt qua ngăn tủ bị kéo hờ, thoáng thấy chiếc hộp nhỏ bên trong, anh lập tức hiểu ra vì sao khi nãy cô lại đỏ mặt.

Khóe môi anh cong lên, khẽ cười mà không thành tiếng.

Nhan Linh nhắm mắt lại, nghe tiếng tắt đèn, tay cô siết nhẹ góc chăn.

Một lúc sau, anh vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần, vòng tay từ phía sau ôm trọn lấy cô.

Đầu anh hơi cúi xuống, chôn vào hõm cổ cô, môi chạm nhẹ vào làn da mỏng manh khiến Nhan Linh run nhẹ.

Cô còn tưởng anh sẽ làm gì đó, nhưng anh chỉ đơn giản ôm cô như vậy, rồi nói một câu: “Ngủ đi.”

Ngủ… đi?

Chỉ hai chữ đó thôi, hết rồi?

Bao nhiêu tâm lý chuẩn bị của Nhan Linh đều trở nên vô dụng.

Cô thấy chiếc hộp nhỏ trong ngăn tủ đầu giường, còn tưởng rằng…

“Làm việc muộn như vậy, em không mệt sao?” Trần Trạc Thanh thấy cô cứ động đậy liền lên tiếng.

Nhan Linh: “Mệt.”

Đó là sự thật.

Tối qua, cô bận rộn xử lý đống tài liệu dịch thuật, rồi lại đến bệnh viện thăm Ninh Thần, sau đó còn chạy qua mấy tiệm hoa để mua hoa tặng anh. Quả thật là một ngày vất vả.

Nghĩ đến đây, mí mắt Nhan Linh dần trĩu xuống, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Trần Trạc Thanh nghe thấy nhịp thở đều đặn của cô, liền siết chặt vòng tay, ôm cô vào lòng.