Chương 169

Không nhớ ai đã từng nói với cô rằng, đôi khi một cái ôm còn khiến trái tim rung động hơn cả nụ hôn.

Lúc này đây, cô hoàn toàn đồng ý với câu nói ấy.

Anh ôm cô quá chặt, bó hoa còn bị kẹp giữa hai người, cô nhẹ nhàng nhắc nhở: “Hoa…”

“Hoa anh rất thích, cảm ơn em.”

Thực ra, điều anh muốn nói không phải câu này.

Cô không biết rằng, cô chẳng cần làm gì cả.

Chỉ cần cô xuất hiện trước mặt anh, đó đã là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất rồi.

“Đàn ông thật dễ dỗ.”

Thịnh Tây Vũ ở phía sau quay đầu đi, không nỡ nhìn tiếp.

Thịnh Đông Đình sửa lại: “Là Trần Trạc Thanh dễ dỗ thôi.”

Chỉ một bó hoa mà đã dỗ được anh, đúng là hết thuốc chữa.

Bên trong phòng bao, ánh mắt hai anh em nhà Thịnh nhìn chằm chằm quá rõ ràng. Nhan Linh đưa tay vỗ nhẹ Trần Trạc Thanh, ra hiệu cho anh buông mình ra.

Nhưng anh không hề nhúc nhích, vẫn ôm chặt cô.

Thịnh Đông Đình đứng dậy, đi ngang qua hai người họ, tặc lưỡi một tiếng, trên mặt lộ rõ biểu cảm “có thể bớt sến lại không?”.

“Các người cứ từ từ ôm nhau, bọn tôi đi đây.”

Nhan Linh: “...”

Cánh cửa mở ra rồi đóng lại, bóng dáng hai anh em nhà Thịnh nhanh chóng biến mất.

Nhan Linh vẫn bị anh ôm chặt, vừa định mở miệng nói gì đó thì anh đột nhiên giữ lấy eo cô, áp sát về phía trước.

Cô không đứng vững, lùi về sau vài bước cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa.

Nhan Linh chưa hiểu chuyện gì xảy ra, ngẩng đầu nhìn anh.

Giây tiếp theo, Trần Trạc Thanh giơ tay, tắt đèn.

Lúc này cô mới phản ứng lại.thì ra anh đi đến cửa là để ấn công tắc.

Nhưng anh tắt đèn làm gì. Trong bóng tối, cô không nhìn rõ gì cả.

“Trần.”

Những âm tiết còn lại bị anh chặn lại bằng một nụ hôn.

Nụ hôn mạnh mẽ, gấp gáp, không hề dịu dàng như trước, mang theo chút hung hăng, không quan tâm đến phản ứng của cô.

Ngay từ đầu, anh đã cắn cô, vị máu nhàn nhạt nhanh chóng lan ra.

Môi bị đau, đầu cô hơi nghiêng đi, nhưng Trần Trạc Thanh lập tức bóp lấy cằm cô, không cho cô cơ hội né tránh.

Đây không giống một nụ hôn, mà là một hình phạt.

Trong bóng tối, cô không thể nhìn thấy gương mặt anh, cũng không thấy được biểu cảm trên đó.

Nhan Linh khẽ rên lên một tiếng.

Nghe được âm thanh của cô, anh hơi nới lỏng, nhưng môi vẫn dán chặt vào cô. “Nhan Linh, muộn thế này rồi em đi gặp Ninh Thần làm gì?”

“Hai người nói chuyện gì mà nói lâu thế?”

“Nói nhiều như vậy, không dứt ra nổi sao?”

Người đàn ông vừa rồi còn dễ dỗ bỗng lộ ra bản chất thật, từng câu từng chữ đều như chất vấn cô.

Sự mạnh mẽ trong nụ hôn cũng giống như sự tủi thân trong giọng nói của anh.

Như một chú chó nhỏ đi lạc trong ngày mưa, vẫy đuôi hỏi cô vì sao không cần anh nữa.

Anh đang ghen.

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Nhan Linh sau khi nghe xong những lời của anh.

Anh rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy, nhưng hình như mỗi lần như thế đều liên quan đến Ninh Thần.

Nhan Linh giải thích: “Gần đây anh ấy bị tai nạn xe, em chỉ đến thăm thôi. Bọn em không nói gì cả, cũng không làm gì hết.”

“Anh ấy chỉ là bạn của em, sao anh cứ ghen với anh ấy mãi vậy?”

“Bởi vì em từng thích anh ta.”

Trần Trạc Thanh gần như tự hành hạ bản thân khi nói ra câu đó.

Không gian rơi vào yên lặng vài giây, giọng điệu có phần nghi hoặc của Nhan Linh vang lên: “Ai nói với anh vậy? Em từng thích Ninh Thần lúc nào chứ?”

Trần Trạc Thanh: “Hai người chưa từng hẹn hò sao?”

Nhan Linh: “Bọn em hẹn hò lúc nào cơ?”

Trần Trạc Thanh: “Hồi cấp ba, hai người yêu sớm còn bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng nói chuyện. Cả khối đều biết.”

Nhan Linh: “...”

Nhan Linh lại quan tâm đến một chuyện khác: “Anh cũng biết chuyện này?”

Cô cứ tưởng Trần Trạc Thanh lúc đó chỉ biết vùi đầu học hành, không quan tâm chuyện bên ngoài.

“Đó là do Phương Tử Hân rảnh rỗi gây chuyện, tạo ra một hiểu lầm thôi.”

Việc cô và Ninh Thần bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng cũng là vì trong trường có tin đồn hai người yêu sớm.

Nhan Linh đã phủ nhận, hiệu trưởng cũng tin, nhưng bạn học lại không tin.

Bọn họ chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy.

Lúc đó, trong trường có quá nhiều lời đồn, thật giả lẫn lộn.

Chuyện thật có thể bị xem là giả, chuyện giả có thể bị tin là thật.

Sau vài lần cố gắng giải thích nhưng vô ích, Nhan Linh cũng lười quan tâm, cứ để mọi chuyện trôi qua.

Cô xưa nay không để ý đến những tin đồn, chỉ chăm chăm vào việc học. Cô không ngờ Trần Trạc Thanh cũng tin vào những lời đồn đó.