Chương 168

Sự tồn tại của Trần Trạc Thanh giống như một lời nguyền, đè chặt anh ta xuống.

Cứ như cả thế giới đang cười nhạo anh ta. Trước đây anh ta không thể thắng được Trần Trạc Thanh, bây giờ ngay cả người anh ta thích cũng thích Trần Trạc Thanh.

Ninh Thần cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi anh ta đã giấu trong lòng bao năm qua: “Nhan Linh, rốt cuộc anh có điểm nào thua kém cậu ta?”

Nhan Linh: “Anh không cần phải so sánh với anh ấy.”

Cô như thấy được bóng dáng Phương Tử Hân trong Ninh Thần, một người luôn chìm đắm trong những cuộc so bì.

“Anh không thua kém anh ấy, anh ấy cũng không hơn gì anh. Hai người đều rất xuất sắc.”

Cô thật lòng coi anh ta là một người bạn tốt. Cô mong anh ta có thể buông bỏ thành kiến với Trần Trạc Thanh, cũng mong anh có thể nhìn rõ chính mình.

“Ninh Thần, bản thân anh đã rất giỏi rồi.”

Cô từng thấy anh ta nỗ lực.

Cậu thiếu niên tên Ninh Thần ngày ấy, khi học cùng cô, đã từng vui sướиɠ biết bao khi giải được một bài toán khó.

Học tập vốn nên như thế, vốn dĩ là một điều thuần túy như vậy.

Chỉ là không biết từ khi nào, anh lại coi thành tích như một thứ vũ khí, như thể chỉ có người chiến thắng mới là kẻ mạnh.

Cạnh tranh có mặt tốt và xấu.

Nó vừa thúc đẩy con người tiến về phía trước, vừa có thể nuốt chửng họ.

.

Rời khỏi bệnh viện, Nhan Linh mới phát hiện ra đã là mười một giờ rưỡi.

Còn nửa tiếng nữa là đến sinh nhật của Trần Trạc Thanh.

Cô chợt nhận ra mình đã quên mất anh, vội lấy điện thoại gọi.

Chuông reo rất lâu anh mới bắt máy.

Cô nghĩ chắc anh đang giận, câu đầu tiên liền là xin lỗi: “Trần Trạc Thanh, xin lỗi, em có chút việc nên bị trễ.”

“Em sẽ đến ngay, chúng ta sẽ ăn gì đây…”

“Không ăn nữa.” Giọng anh nhàn nhạt.

Nhan Linh hơi áy náy: “Đúng là hơi muộn rồi, vậy không ăn nữa nhé.”

Vừa nói xong, cô nghe thấy giọng Thịnh Tây Vũ vang lên từ đầu dây bên kia: “Cô nàng phiên dịch, nếu cô còn không đến, chồng cô hôm nay sẽ uống đến chết đấy.”

Nhan Linh: “Mấy anh đang ở đâu?”

Thịnh Tây Vũ: “Chính là quán bar lần trước, địa chỉ tôi đã gửi cho cô rồi.”

Nhan Linh: “Được, tôi đến ngay.”

Thịnh Tây Vũ ném điện thoại lại cho Trần Trạc Thanh, nhướn mày cười: “Vợ cậu sắp đến rồi đấy.”

Ngồi trên sofa, Trần Trạc Thanh dễ dàng bắt lấy chiếc điện thoại đang rơi xuống, ánh mắt tỉnh táo, chẳng có vẻ gì là say cả.

Thịnh Đông Đình vừa bóc một hạt đậu phộng bỏ vào miệng, vừa nói trúng tim đen: “Cậu không nên đến đây uống rượu, mà nên đi mua một chai giấm để uống.”

Trần Trạc Thanh liếc nhìn anh ta một cái, không đáp.

Cúi đầu, cắn vào miệng chai, uống một ngụm.

Chỉ để trên người có mùi rượu.

Khi Nhan Linh đến quán bar, đã là 11 giờ 55 phút.

Dựa vào số phòng Thịnh Tây Vũ gửi, cô mới tìm được phòng bao riêng.

Đúng lúc có nhân viên phục vụ mang rượu vào, cánh cửa mở ra, cô nhìn thấy Trần Trạc Thanh đang ngồi trên sofa.

Cúc áo cổ mở hai, ba chiếc, lộ ra xương quai xanh, hình xăm màu đen thấp thoáng hiện lên.

Dáng vẻ lười biếng, sống lưng tựa hờ vào ghế, cả người toát lên sự tùy ý và có chút uể oải.

Thịnh Đông Đình rút một điếu thuốc đưa cho anh, anh cúi đầu liếc qua, rồi đưa tay nhận lấy, kẹp vào môi.

Thịnh Tây Vũ chìa bật lửa cho anh, nhưng anh đẩy ra: “Không hút.”

Chỉ là ngậm trong miệng như một kiểu giải tỏa tâm trạng.

“Trần Trạc Thanh.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, anh sững lại, cứ tưởng mình nghe nhầm.

Thịnh Tây Vũ nhắc nhở: “Vợ cậu đến rồi.”

Trần Trạc Thanh ngẩng đầu.

Thấy cô.

Nhưng vẫn không đứng dậy.

Ánh mắt anh dừng trên bó hồng đỏ trong lòng cô, sâu thẳm như lửa cháy.

Ninh Thần tặng à.

Cô thậm chí còn không nỡ vứt đi, lại còn ôm bó hoa của người khác đến trước mặt anh.

Điếu thuốc ngậm trong miệng bị anh hờ hững ném vào gạt tàn.

Cơn giận anh đã kìm nén suốt cả buổi tối, đến lúc này suýt chút nữa bùng nổ.

Anh nghĩ mình đã rất nhẫn nhịn rồi.

Bỗng nhiên, Trần Trạc Thanh đứng bật dậy, sải bước về phía cô.

Mục tiêu rõ ràng, anh muốn giật phăng bó hoa chướng mắt đó vứt đi. Nhưng cô nhanh hơn anh một bước, đưa bó hoa về phía anh.

Nhan Linh cúi đầu nhìn đồng hồ, đúng lúc kim giờ điểm số 12.

Ngày mới đã đến.

“Trần Trạc Thanh, sinh nhật vui vẻ.”

Bảy chữ, trong chớp mắt dập tắt toàn bộ cơn giận trong anh.

Anh cúi đầu, lúc này mới thấy có một tấm thiệp trên bó hoa, nét chữ của cô, viết ba chữ “Sinh nhật vui vẻ”.

Lần hiếm hoi, giọng Trần Trạc Thanh hơi lắp bắp: “T-tặng anh à?”

Nhan Linh: “Ừm.”

Cô vừa nói vừa thở hổn hển, hai má ửng đỏ, rõ ràng là đã chạy tới đây.

“Xin lỗi anh, vì đi mua hoa nên đến trễ.”

“Muộn quá rồi nên nhiều tiệm hoa đóng cửa, em đã đi mấy nơi mới mua được.”

“Nhưng may mà vẫn kịp.”

Đôi mắt cô long lanh, khi nhìn anh thì nở nụ cười rực rỡ, sáng bừng như ánh sao. “Em chắc là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật anh nhỉ?”

“Quà sinh nhật em sẽ bù sau…”

Cô vẫn đang tiếp tục nói.

Nhưng anh chẳng nghe thấy gì cả.

Toàn bộ sự chú ý của anh đều tập trung vào cô.

“A Linh.”

“Hả?”

Anh bất ngờ gọi cô, cô theo phản xạ đáp lại.

Giây tiếp theo, hơi thở thuộc về một người đàn ông ập tới.

Cô sững sờ.

Anh ôm lấy cô.

Một cái ôm rất chặt, như thể muốn khắc cô vào tận xương tủy.

Đầu anh vùi vào vai cô, hơi thở mất ổn định phả vào sau gáy, l*иg ngực anh rung lên, tần suất hoàn toàn không thể kiểm soát.

Cả cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mãnh liệt của anh.

Nồng nhiệt, chân thực.