Chương 166

Bệnh viện Nhân dân Thâm Thành.

Cô đậu xe bên lề đường, tiện đường mua một bó hoa và một giỏ trái cây.

Đi thẳng đến khoa nội trú tầng bốn, tìm được phòng bệnh của Ninh Thần.

Cô cứ nghĩ sẽ có người ở bên cạnh chăm sóc Ninh Thần, nhưng không ngờ trong phòng bệnh chỉ có mỗi anh ta.

Anh ta mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, ngũ quan trông gầy gò đi không ít, sắc mặt cũng có chút tái nhợt.

Y tá vừa thay thuốc xong, đang trò chuyện với anh ta, thấy một cô gái đứng ở cửa thì tò mò hỏi: “Anh Ninh, đây là người anh bảo sẽ đến thăm anh à?”

Ánh mắt Ninh Thần sáng lên khi thấy Nhan Linh: “Ừ.”

Y tá cười trêu: “Bạn gái anh à? Đẹp thật đấy.”

Chưa kịp để Ninh Thần lên tiếng, Nhan Linh đã lập tức phủ nhận: “Không phải, tôi chỉ là bạn anh ấy thôi.”

Ánh mắt Ninh Thần thoáng trầm xuống.

Y tá thấy có người đến thăm thì cũng hiểu ý, đẩy xe rời đi, nhường không gian lại cho hai người.

Nhan Linh đặt bó hoa lên tủ đầu giường.

Ninh Thần chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: “Đừng đứng mãi thế, ngồi đi.”

Nhan Linh xua tay: “Không cần đâu, lát nữa em phải đi ngay.”

Ninh Thần: “Có việc à?”

Nhan Linh: “Phải, em đã hẹn ăn tối với Trần Trạc Thanh rồi.”

Nghe vậy, anh ta chỉ “ồ” một tiếng, giọng điệu rõ ràng nhạt hẳn đi.

Nhan Linh không nhận ra sự thay đổi trong thái độ anh ta, chỉ nhìn quanh căn phòng bệnh vắng vẻ.

“Bác trai, bác gái đâu rồi? Sao không có ai ở đây chăm anh?”

“Anh không cần họ ở đây.” Nhắc đến ba mẹ mình, giọng điệu Ninh Thần lạnh hẳn: “Anh cãi nhau với họ rồi.”

“Thậm chí còn bỏ nhà đi.”

Anh ta chỉ vào chân phải đang bó bột của mình, giọng điệu cố tỏ ra nhẹ nhàng: “Chính là hôm rời khỏi nhà thì gặp tai nạn xe.”

Nhan Linh lo lắng: “Tại sao lại cãi nhau? Không phải từ trước đến giờ anh vẫn luôn nghe lời họ sao?”

“Phải, anh luôn rất nghe lời.”

“Chính vì quá nghe lời…” Ánh mắt Ninh Thần mang theo một chút xa lạ, nhìn cô chằm chằm, thẳng thắn bày tỏ: “Đến cả cô gái anh thích, anh cũng không thể bảo vệ được.”

Nhan Linh sững sờ.

Không ngờ anh ta lại tỏ tình vào lúc này.

“Xin lỗi em, Linh Linh. Anh thay mẹ anh xin lỗi em.” Ninh Thần áy náy nói. “Anh không biết bà ấy đã từng tìm gặp em.”

“Chắc chắn đã nói rất nhiều lời khó nghe.”

“Không sao đâu, bác gái cũng chỉ vì thương anh thôi.” Nhan Linh không hề trách cứ chuyện năm đó. “Em không để tâm đâu.”

Không để tâm.

Tức là cô không bận lòng nữa.

Ninh Thần cười khổ.

Anh ta phát hiện, có vẻ như mình đã không thể níu giữ cô nữa.

Hoặc có lẽ, ngay từ đầu anh ta vốn chưa từng nắm được cô trong tay.

Nhan Linh nhìn đồng hồ, nhớ đến Trần Trạc Thanh vẫn đang đợi, liền chuẩn bị nói lời tạm biệt.

Cô bước đi vài bước, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Ninh Thần vang lên phía sau.

“Nhan Linh, có phải anh đã trở về quá muộn rồi không?”

“Lẽ ra anh nên trở về sớm hơn.” Giọng anh ta đầy hối hận, bỗng nhiên hỏi một câu: “Tại sao?”

“Tại sao em lại kết hôn với Trần Trạc Thanh?”

Nghe giọng điệu như đang chất vấn, Nhan Linh quay đầu nhìn anh ta: “Tại sao em lại không thể kết hôn với Trần Trạc Thanh?”

Ninh Thần: “Em có biết ba cậu ta là kẻ gϊếŧ người không?”

Đây không phải lần đầu cô nghe thấy điều này.

Trước đó, Vệ Lân đã nói, ba cô cũng từng nhắc đến.

Ý nghĩa ẩn sau câu nói ấy đều giống nhau, chủ ngữ luôn là “ba của Trần Trạc Thanh”, chứ không phải cái tên Trần Võ.

Tại sao chỉ vì gắn thêm cái tên Trần Trạc Thanh vào, mọi chuyện lại như thể là lỗi của anh?

Kẻ phạm tội đâu phải anh.

Nhan Linh: “Em biết.”

“Em biết?” Ninh Thần có chút bất ngờ, không rõ cô đã biết bằng cách nào, hơn nữa phản ứng lại quá bình tĩnh.

“Vậy em có biết ông ta đã gϊếŧ ai không?”

“Em có biết ông ta từng bạo hành gia đình, cờ bạc, và chính tay gϊếŧ chết vợ mình không?”

“Một người như thế, một người xuất thân như vậy, làm sao Trần Trạc Thanh xứng đáng với em?”

Nhan Linh sững người, kinh ngạc khi những lời này lại thốt ra từ miệng Ninh Thần.

“Vậy thì sao. Anh ấy đã làm gì sai?”

Ninh Thần khựng lại.

Nhan Linh nhấn mạnh lần nữa: “Người làm sai là ba anh ấy, không phải anh ấy.”

“Anh ấy không thể lựa chọn nơi mình sinh ra, anh ấy không thể quyết định chuyện ba mình trở thành như thế.”

Trần Trạc Thanh không có lỗi. Tại sao ai cũng đổ lỗi của ba anh lên người anh.