Chương 165

Cô nhìn theo bóng lưng anh bước vào phòng tắm.

Trong đầu suy nghĩ lung tung. Chẳng lẽ là mẹ cô hoặc Tư Kỳ đã vô tình nói với anh?

Đột nhiên, cô nảy ra một suy nghĩ, liền tựa vào cửa phòng tắm hỏi: “Vậy sinh nhật của anh là ngày nào?”

Trần Trạc Thanh: “Ngày 14 tháng 2.”

Ngày 14 tháng 2, ngày lễ tình nhân.

Sinh nhật anh trùng với ngày lễ tình nhân.

Nhan Linh: “Vậy anh có muốn tổ chức gì không?”

Trần Trạc Thanh: “Không có.”

Trước đây, anh chưa từng quá để tâm đến sinh nhật, với anh, đó chỉ là một ngày bình thường.

Nhưng năm nay có được cô.

Ý nghĩa không còn như trước.

Trần Trạc Thanh bổ sung một câu: “Chỉ cần có em ở bên là đủ.”

Chỉ cần có cô, ngày nào cũng đáng nhớ.

Nhan Linh nghe xong, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Cô nghĩ, sinh nhật nên tổ chức cùng gia đình và bạn bè thì sẽ vui hơn.

Hay là mời luôn cả Tư Kỳ và hai anh em nhà họ Thịnh đến nhà tổ chức tiệc cho anh?

Nghĩ là làm, cô lập tức gửi tin nhắn cho Tư Kỳ.

Vừa nghe nói đó là sinh nhật của Trần Trạc Thanh, Tư Kỳ lập tức đồng ý.

[Tam Lệnh]: Nhưng mà, hôm đó là lễ tình nhân đấy. Chắc chắn là cậu có thời gian chứ?

[Vương Đại Khả]: Cún độc thân thì không có gì để ăn mừng hết.

[Tam Lệnh]: Đáng thương quá, anh Thịnh không danh không phận.

[Tam Lệnh]: Hay là hôm đó gọi cả anh ấy đến luôn đi?

[Vương Đại Khả]: Cậu chuyển sang phe của anh ta từ thế nào thế hả?

[Tam Lệnh]: Không có, chẳng phải anh ấy cũng là bạn của Trần Trạc Thanh sao?

[Vương Đại Khả]: Ồ, mùi chua chát của tình yêu đây mà.

[Vương Đại Khả]: Thôi được rồi, mình sẽ hỏi anh ta.

Giải quyết xong vụ của Tư Kỳ thì cũng coi như xử lý xong Thịnh Đông Đình.

Nhan Linh nhắn tin cho Thịnh Tây Vũ, bên kia rất nhanh đã trả lời một câu “OK”.

Sắp xếp xong danh sách khách mời cho tiệc sinh nhật, cũng đúng lúc đồ ăn sáng mà cô đặt đã tới.

Trần Trạc Thanh sau khi rửa mặt xong thì ngồi xuống bên cạnh cô, mở hộp cơm ra, cắm ống hút vào ly sữa đậu nành rồi đưa đến trước mặt cô, sau đó mới cúi đầu ăn sáng.

Những hành động nhỏ nhặt này, anh lại làm rất tự nhiên.

Nhan Linh nhận ra rằng, chỉ cần có anh ở bên, dường như rất nhiều việc cô chẳng cần phải tự làm.

Anh luôn chu toàn trước mọi thứ.

Cô uống một ngụm sữa đậu nành, răng nhẹ cắn lấy ống hút, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo anh.

Hình như cô dần hiểu được cảm giác được người khác chăm sóc là thế nào.

Và cũng dần học cách dựa dẫm vào anh.

Trần Trạc Thanh nhận ra ánh mắt cô vẫn đang nhìn mình chằm chằm, vừa ăn vừa nghiêng đầu nhìn lại cô, ánh mắt thoáng vẻ khó hiểu.

Nhan Linh chợt bật cười, nghiêng người qua, nhẹ nhàng hôn lên má anh.

Hai tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng đung đưa, đôi mắt cong lên, giọng nói mềm mại như đang làm nũng:

“Trần Trạc Thanh, em thích anh lắm.”

Trần Trạc Thanh đột ngột được tặng một nụ hôn: “???”

Chuyện gì vừa xảy ra mà anh không biết sao?

Kỳ nghỉ Tết trôi qua rất nhanh.

Thứ Bảy đầu tiên sau khi đi làm lại chính là ngày lễ Tình nhân, cũng là sinh nhật của Trần Trạc Thanh.

Hôm nay là thứ Sáu, Nhan Linh làm thêm đến hơn mười giờ, bữa tối đã hẹn với Trần Trạc Thanh cũng thành bữa ăn khuya.

Cô định nhắn anh rằng mình đang đợi dưới tòa nhà công ty thì phát hiện có cuộc gọi nhỡ từ Ninh Thần.

Chắc lúc đó cô đang họp nên không nghe máy.

Nghĩ rằng có thể Ninh Thần có việc tìm mình, cô liền gọi lại.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy, giọng nói mang theo ý xin lỗi: “Linh Linh, xin lỗi nhé, vừa rồi anh gọi nhầm số thôi, không có chuyện gì đâu.”

Nhan Linh ừ một tiếng, định cúp máy thì chợt nghe thấy một giọng nói khác:

. “Anh Ninh, đến giờ thay thuốc rồi.”

Nhan Linh: “Anh đang ở bệnh viện à?”

Ninh Thần ngập ngừng một chút: “Ừ.”

Nhan Linh: “Sao vậy? Anh bị ốm à?”

“Không có gì nghiêm trọng cả.” Giọng điệu anh ta vẫn nhẹ tênh. “Vài ngày trước lái xe không cẩn thận bị tông từ phía sau, chân bị thương một chút thôi.”

Nhan Linh: “Có nặng không?”

“Cũng tạm.” Ninh Thần hờ hững bổ sung một câu: “Chưa què được đâu.”

Nghe giọng điệu này, cô liền biết vết thương chắc chắn không nhẹ.

Dù gì cũng là bạn bè, anh ta xảy ra chuyện, cô không đến xem thì chẳng yên tâm.

“Bệnh viện nào vậy? Em qua thăm anh một chút.”

Cô tính đến xem một lát rồi đi, tiện thể nhắn tin báo cho Trần Trạc Thanh rằng cô sẽ đến muộn.

Sau khi nghe địa chỉ, cô đánh lái, rẽ vào đường chính.