Trần Trạc Thanh từ trước đến nay luôn dậy sớm.
Nhưng thấy Nhan Linh còn ngủ say, anh không nỡ đánh thức cô, nên cứ thế nằm yên.
Khi điện thoại rung, anh định lấy nhưng cô nhanh hơn một bước, không thèm nhìn đã nhận cuộc gọi.
Nhan Linh vội nhét điện thoại vào tay anh, cúi đầu lúng túng: “Tổng giám đốc Thịnh tìm anh.”
Anh nhận lấy, áp lên tai, nhưng lời nói lại hướng về cô: “Em ngủ tiếp đi.”
Thịnh Tây Vũ: “Này này này, tôi vẫn đang nghe đây, có thể bớt ân ái không?”
Trần Trạc Thanh: “Người có đầu óc đen tối, nghĩ gì cũng không trong sáng.”
Thịnh Tây Vũ: “…”
Nhan Linh đã không thể ngủ tiếp, cô lập tức bật dậy, chỉ nói một câu: “Em đi rửa mặt.” Rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
“Người ta nói gì nhỉ… Từ đó quân vương chẳng thiết triều.”
Giọng Thịnh Tây Vũ bỗng dưng trở nên thâm sâu, lắc đầu cảm thán: “Tiểu Trần tổng của tôi, cuối cùng cũng thành người có gia đình rồi.”
“Muốn nói gì thì nói nhanh.” Trần Trạc Thanh chẳng buồn để tâm.
Thịnh Tây Vũ hắng giọng: “Nhắc cậu thôi, mười giờ có cuộc họp video, đừng quên.”
Trần Trạc Thanh nhìn đồng hồ trên tường, vừa đúng chín giờ.
“Nhắc tôi trước một tiếng, cậu rảnh rỗi đến thế?”
Anh ta lại trở giọng gian xảo: “Tối qua, cậu với cô nàng phiên dịch… hửm?”
Trần Trạc Thanh hừ lạnh: “Chó độc thân ít quan tâm chuyện của người có gia đình đi.”
Thịnh Tây Vũ: “…”
Anh ta buột miệng chửi thề: “Trần Trạc Thanh, cậu thay đổi rồi, còn lão luyện hơn cả anh tôi nữa.”
Trần Trạc Thanh: “Lời này, tôi sẽ truyền đạt nguyên văn cho anh cậu.”
“Tuỳ cậu thôi.” Thịnh Tây Vũ giờ chẳng sợ gì nữa: “Anh tôi bây giờ còn bận theo đuổi vợ, làm gì có thời gian quản tôi.”
“Chị dâu tôi, Tư Kỳ ấy, còn khó đối phó hơn cô nàng phiên dịch nhiều.”
Thịnh Tây Vũ gần đây rất hiếm khi gặp anh trai.
Vì theo đuổi vợ mà đến nhà cũng chẳng về mấy.
Nhưng cách dăm ba hôm, trên mặt Thịnh Đông Đình lại có một dấu tay đỏ chót.
Vừa nhìn là biết “tác phẩm” của Tư Kỳ.
Trên đời này, người dám tát anh trai anh ta, cũng chỉ có chị dâu.
Là em trai, anh ta cũng từng tỏ ra “quan tâm”: “Anh, mặt anh… vẫn ổn chứ?”
“Sao chị dâu lại có thể ra tay như thế, có phải hơi mạnh tay không?”
“Đừng tưởng tôi không nghe ra giọng điệu hả hê của cậu.” Thịnh Đông Đình liếc anh ta một cái, cười lạnh: “Cút đi cho khuất mắt, tôi đang bực đây.”
Thịnh Tây Vũ: “…”
Sau khi nhổ được vài sợi lông trên người con hổ là anh trai mình, anh ta biết điều mà dừng lại.
Thế là liền quay sang tìm con cáo Trần Trạc Thanh để trêu chọc.
Trần Trạc Thanh: “Nếu cậu rảnh quá thì xem lại kế hoạch dự án khách sạn ở Đức đi.”
Từ đầu đến cuối, dự án này do Trần Trạc Thanh xử lý, trong khi Thịnh Tây Vũ chỉ phụ trách đi ăn đi nhậu cùng đối tác.
“Ái chà, tự nhiên thấy đau đầu quá.”
Thịnh Tây Vũ thở dài, chậc một tiếng: “Tôi bị cái bệnh cứ nhìn thấy kế hoạch là đau đầu.”
Trần Trạc Thanh: “…”
Không đợi anh đáp, Thịnh Tây Vũ đã nhanh chóng chuồn đi: “Thôi nhé, nhớ họp đúng giờ. Bye bye!”
Nhan Linh vừa rửa mặt xong bước ra, cô liền sững lại khi thấy Trần Trạc Thanh đang mặc quần áo ngay mép giường.
Anh có một vóc dáng khiến người ta khó mà rời mắt.
Phía trên để trần, đôi vai rộng vững chãi, cơ bụng tám múi săn chắc, đường nét cơ thể gọn gàng, đẹp như tác phẩm điêu khắc. Người ta thường nói đàn ông có ‘đường nhân ngư’ sẽ hấp dẫn chết người, mà anh thì lại có đầy đủ.
Lúc này, anh chỉ mặc một chiếc quần dài màu xám, cầm áo thun trong tay, vừa nhấc lên định mặc thì chợt nhận ra có người đang lén nhìn mình.
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt bỗng chốc đỏ ửng của Nhan Linh.
Trần Trạc Thanh mặc áo vào, did ép đến trước mặt cô, nghiêng đầu cười khẽ: “Tối qua em đã nhìn rồi mà, sao vẫn dễ đỏ mặt thế?”
Nhan Linh: “!!”
Cô nhanh chóng cúi đầu, dùng hai tay đẩy anh về phía phòng tắm, lảng tránh chủ đề: “Anh đi đánh răng đi!”
Trần Trạc Thanh nói rằng anh có cuộc họp video vào lúc mười giờ, không thể đi cùng cô ăn sáng.
Nhan Linh nghĩ có lẽ dì giúp việc nhà cô có nấu đồ ăn sáng, định chạy qua lấy chút gì đó.
Nhưng ngay khi cô chuẩn bị bước ra cửa, anh lập tức kéo cô lại, ánh mắt đảo qua bộ đồ trên người cô: “Em chắc chứ? Muốn ra ngoài với bộ dạng này?”
Nhan Linh cúi đầu nhìn, mới chợt nhận ra mình vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi rộng của anh.
Trần Trạc Thanh nhét điện thoại vào tay cô: “Em không cần đi đâu, gọi đồ ăn về là được.”
Nhan Linh bật màn hình điện thoại, nhưng lại thấy khóa màn hình yêu cầu nhập mật khẩu.
Ngay trước mặt cô, Trần Trạc Thanh trực tiếp nhập mật khẩu sáu chữ số. 052000
Lần đó Nhan Linh không thấy được hai con số 0 phía sau.
Nhan Linh: “Em đã từng nói với anh chưa? Sinh nhật của em là ngày 20 tháng 5.”
Mật khẩu của anh sao lại trùng hợp với ngày sinh của cô như vậy?
Trần Trạc Thanh: “Anh biết.”
Nhan Linh: “Anh biết từ đâu?”
Trần Trạc Thanh: “Em đoán xem.”
Nhan Linh: “…”
Sao cô đoán được chứ.