Hình như anh rất thích vòng eo này. Bàn tay cứng cáp nhẹ nhàng nắm lấy phần eo thon mềm mại, chậm rãi xoa nắn, như thể không muốn rời ra.
Bàn tay anh từ từ trượt xuống, chạm vào đùi cô, nơi làn da mịn màng không chút tì vết.
Rồi anh càng lúc càng táo bạo hơn, luồn tay vào trong vạt áo cô, trực tiếp áp lên làn da ấm áp bên hông.
Nhan Linh rảnh tay liền vỗ anh một cái: “Đang sấy tóc đấy, anh đừng có nghịch.”
Trần Trạc Thanh bật cười, giọng điệu lười nhác mà đầy trêu chọc: “Em cứ sấy tiếp đi.”
Còn anh thì làm việc của anh.
Nhan Linh nhíu mày, cố ý nắm một nhúm tóc của anh kéo nhẹ để cảnh cáo.
Nhưng hành động này lại vô tình kí©h thí©ɧ anh. Anh bất ngờ đưa tay tắt máy sấy, cơ thể áp xuống, môi tìm đến môi cô: “Không sấy nữa.”
Không thể nhịn thêm một giây nào nữa.
Mềm mại thơm ngát ngay trong vòng tay, ai còn tâm trí sấy tóc?
Trần Trạc Thanh ngậm lấy đôi môi cô, đầu lưỡi mạnh mẽ tách răng cô ra, hơi thở nóng rực quấn lấy từng ngóc ngách trong khoang miệng.
Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên chiếc gối màu xám, đầu nghiêng sang một bên, môi anh tiếp tục hạ xuống cổ cô, từng nụ hôn khẽ lướt qua.
Anh vừa cắn vừa mυ"ŧ, khiến nơi anh chạm vào đều tê dại như có dòng điện nhỏ chạy qua.
Không biết từ lúc nào, cúc áo sơ mi đã bị cởi hết.
Sau khi tắm xong, Nhan Linh có thói quen không mặc áσ ɭóŧ đi ngủ, nhưng vừa rồi cô đã do dự trong phòng tắm, cuối cùng vẫn quyết định mặc vào.
Nhưng bây giờ, có mặc hay không dường như cũng chẳng khác gì mấy.
Ngón tay anh chạm vào dây áσ ɭóŧ màu đen của cô, hơi thở nóng rực, giọng khàn khàn:
“Tháo thế nào?”
Nhan Linh yếu ớt đẩy anh ra, cơ thể theo phản xạ lùi lại.
“Anh… anh không phải chưa mua sao…”
“Ừ, chưa mua.”
Trần Trạc Thanh bật cười khẽ.
Khuôn mặt lạnh lùng thường ngày thoáng ánh lên chút sắc thái nguy hiểm. Giọng nói trầm thấp, có chút nghịch ngợm: “Nhưng có thể làm chuyện khác.”
Món quần áo cuối cùng rơi xuống không một tiếng động.
Nhan Linh khẽ rùng mình vì hơi lạnh, nhưng khi anh áp sát, cơ thể lại trở nên nóng bừng.
Anh cúi đầu xuống, mái tóc đen nhánh hoàn toàn che khuất tầm mắt cô.
Mọi giác quan như trở nên nhạy bén đến cực độ.
Môi anh nóng rực, bỏng cháy mà mập mờ.
Nhan Linh cảm giác cơ thể không còn thuộc về mình nữa, hoàn toàn bị anh khống chế.
Một lúc lâu sau, Trần Trạc Thanh lại đặt môi lên cô.
Nhan Linh thoáng ngửi thấy mùi hương của chính mình trong nụ hôn ấy.
Anh cố tình nghịch ngợm, cắn nhẹ vào vành tai nhạy cảm nhất của cô, hơi thở phả ra nóng rực: “Mới thế này mà không chịu nổi sao?”
Cả người cô đỏ bừng, xấu hổ đến mức không dám lên tiếng.
Ngoại trừ bước cuối cùng, bọn họ đã làm tất cả.
Trần Trạc Thanh vùi mặt vào hõm vai cô, hơi thở rối loạn. Phải mất một lúc lâu mới điều chỉnh lại được.
Giọng anh có phần tiếc nuối: “Anh có hơi hối hận vì không mua.”
Trần Trạc Thanh đã đánh giá quá cao khả năng tự kiềm chế của mình.
Nhan Linh: “…”
Kết quả là nửa đêm hôm ấy, Trần Trạc Thanh phải đi tắm nước lạnh thêm lần nữa.
.
Sáng hôm sau.
Nắng mai len qua rèm cửa sổ, lấp lánh như lớp bụi vàng óng. Cơn gió nhẹ nhàng lùa vào, làm màn khẽ lay động.
Trên tủ đầu giường, điện thoại rung không ngừng.
Nhan Linh ngủ không sâu, rất nhanh đã bị đánh thức.
Cô lơ mơ thò tay ra khỏi chăn, quẹt màn hình rồi áp điện thoại vào tai: “Alo?”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
Cô vẫn nhắm mắt, lại “alo” lần nữa.
Vẫn không có tiếng trả lời, tưởng là nhầm số, cô định cúp máy.
“Cô nàng phiên dịch?”
Tiếng cười của Thịnh Tây Vũ truyền đến.
“Tổng giám đốc Thịnh?” Nhan Linh tỉnh táo hơn chút, dụi mắt, giọng có phần nghi hoặc: “Mùng một Tết mà anh gọi tôi có việc gì sao?”
Bây giờ là kỳ nghỉ mà, chẳng lẽ vẫn còn công việc?
“Không tìm cô.”
Thịnh Tây Vũ đoán được vì sao cô là người nghe máy, giọng nói rõ ràng là đang trêu chọc:
“Tôi tìm chồng cô, phiền cô đưa máy cho cậu ta.”
Nhan Linh còn chưa kịp hỏi “sao anh không gọi thẳng cho anh ấy”, thì đã bị mấy chữ sau làm cho bừng tỉnh.
Nhan Linh: “!!!”
Cô sững sờ nhìn chiếc điện thoại trên tay.
Màu đen, không có ốp lưng, màn hình sạch trơn.
Lúc này cô mới nhận ra cô đang cầm điện thoại của Trần Trạc Thanh.
Còn chủ nhân thật sự của nó đang thản nhiên nằm bên cạnh, nhàn nhã nhìn cô.