Chương 162

Nhan Linh hiểu ngay anh đang có ý đồ gì.

Cô khẽ cười, lắc đầu từ chối: “Không đâu.”

Cô nói xong liền định mở cửa, nhưng vòng eo bất ngờ bị siết chặt, cả người nhẹ bẫng rồi bị anh bế thẳng lên.

“Trần Trạc Thanh!”

Cửa mở ra rồi đóng lại, chỉ trong vài giây, cô đã bị mang sang nhà anh.

Anh bế cô đi thẳng về phía phòng ngủ, giọng nói trầm thấp đầy chắc chắn: “Anh sẽ không làm gì em.”

“Chỉ muốn ôm em ngủ thôi, được không?”

Nhan Linh: “Thật không?”

Trần Trạc Thanh: “Chẳng lẽ lại giả?”

Nhan Linh hừ nhẹ, ánh mắt đầy ý tứ, như thể đang nói: Anh tưởng em không nhìn thấu được anh chắc?

“Đàn ông nói mấy câu ‘sẽ không chạm vào em’ dễ như uống nước lọc vậy.”

Trần Trạc Thanh nghe câu đó thì sững lại.

Sau đó, anh bật cười. Hiếm khi thấy anh cười sảng khoái đến mức vai cũng khẽ run.

Anh đưa tay chống lên môi, như không tin nổi cô vừa nói ra câu đó.

“Ai dạy em vậy?”

Nhan Linh không hề do dự, lập tức bán đứng đồng minh: “Tư Kỳ.”

Quả nhiên.

Anh biết ngay, Tư Kỳ với tên Thịnh Đông Đình đúng là một cặp oan gia trời sinh.

Anh đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô, bất đắc dĩ: “Bớt học mấy thứ linh tinh từ Tư Kỳ đi.”

“Nhưng lần này anh nói thật.” Anh ngay thẳng nói.

Nhan Linh lập tức nắm ngay sơ hở trong câu nói của anh: “Lần này?”

Trần Trạc Thanh cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng điệu trầm thấp mà cố ý trêu chọc: “Vì anh không mua ‘đồ bảo hộ’.”

Lời vừa dứt, miệng anh lập tức bị bàn tay mềm mại của cô che lại.

Mặt Nhan Linh thoáng đỏ, cắn môi, ánh mắt lườm anh chẳng có chút sát thương nào.

“Không nói chuyện với anh nữa, em đi tắm đây.”

Nhan Linh nhanh chóng rút tay lại, xoay người bước vào phòng ngủ của anh.

Trần Trạc Thanh cũng theo vào.

Nhan Linh không có đồ ngủ ở đây, nghĩ đến lần trước có để lại một chiếc áo thun, nhưng Trần Trạc Thanh lại bảo đã mang đi giặt.

“Vậy anh lấy cái khác cho em mặc đi.”

Sau đó, anh đưa cho cô một chiếc sơ mi trắng.

Ban đầu, Nhan Linh không nghĩ gì nhiều, nhưng khi mặc vào rồi nhìn mình trong gương, cô chợt nhớ đến một câu mà Tư Kỳ từng nói:

.”Mặc áo sơ mi của đàn ông chính là đang thách thức giới hạn của anh ta.”

Bên ngoài, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Nhan Linh mở cửa một phần ba, ló đầu ra, giọng có chút ngập ngừng: “Anh còn bộ đồ nào khác không?”

Trần Trạc Thanh: “Sao vậy?”

Nhan Linh mím môi, trông có vẻ hơi không tự nhiên.

Do cúi đầu thò ra ngoài, bờ vai mảnh khảnh của cô lộ ra một phần, làn da mịn màng như sứ.

Cô nắm chặt tay vào mép cửa, tay áo hơi rộng che khuất một phần cổ tay.

Trần Trạc Thanh thấy cô đã mặc xong, bất ngờ đưa tay đẩy cửa.

Chiếc áo sơ mi rộng rãi phủ trên cơ thể mảnh mai, tà áo dài ngang đùi, lộ ra đôi chân trắng nõn, thon dài cân đối.

Nhan Linh vóc dáng thanh mảnh, nhưng tỉ lệ cơ thể lại rất hoàn hảo.

Eo nhỏ, ngực đầy đặn, làn da trắng mịn, cổ thiên nga duyên dáng.

Hai cúc áo trên không cài, để lộ một đường cong thoáng ẩn thoáng hiện, trông vô cùng hút mắt.

Nhận ra ánh mắt của anh đang chậm rãi hạ xuống, Nhan Linh lập tức đưa tay che trước ngực, né sang bên lách qua anh.

“Em xong rồi, anh đi tắm đi.”

Vừa nói xong, cô liền cảm thấy câu này nghe có gì đó sai sai.

Một câu đơn giản mà đặt trong tình huống này lại vô tình gợi lên chút gì đó mập mờ.

Nhìn anh đi vào phòng tắm, Nhan Linh thở phào nhẹ nhõm.

Cô đá văng dép, chui vào giường, kéo chăn trùm lên người.

Khuôn mặt vùi vào gối, cảm nhận hương thơm nhàn nhạt thuộc về anh bao trùm lấy mình.

Đàn ông tắm nhanh thật, cô vừa lướt điện thoại được một lát đã nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra.

Vừa ngẩng lên nhìn, cô liền thấy anh đang mặc chiếc áo thun mà ban nãy anh nói là đã đem giặt. Khoé môi cô hơi trùng xuống: “Không phải anh bảo áo này đang giặt sao?”

Trần Trạc Thanh vừa lau tóc vừa đi về phía giường, mặt không đổi sắc: “À, anh quên nói, giặt xong rồi.”

Nhan Linh: “…”

Rõ ràng là anh cố tình.

Anh mặc áo mà cô từng mặc, còn cô lại mặc sơ mi của anh.

Chỉ nghĩ thôi mà mặt cô đã nóng bừng lên.

Trần Trạc Thanh dùng khăn lau sơ qua tóc rồi định lên giường, nhưng Nhan Linh kịp thời ngăn lại: “Anh chưa sấy tóc.”

Trần Trạc Thanh: “Em sấy giúp anh đi?”

Thấy mái tóc anh vẫn còn ướt, cô chẳng nghĩ nhiều mà gật đầu đồng ý.

Anh lấy máy sấy tóc, cắm điện rồi đưa cho cô.

Hai người đối diện nhau, Nhan Linh hơi nhổm người dậy, quỳ gối trên tấm đệm mềm mại.

Anh ngồi ở mép giường, cúi đầu xuống, tùy ý để cô sắp xếp.

Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ù ù của máy sấy tóc.

Ánh mắt Trần Trạc Thanh không nhịn được mà lướt xuống người cô. Anh vươn tay, chạm vào vòng eo cô.