- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Thanh Âm Ký Ức
- Chương 161
Thanh Âm Ký Ức
Chương 161
Sau khi “ăn tráng miệng” xong, bữa tối chính cũng vừa được dọn lên.
Người phục vụ mặc đồng phục gõ cửa, sau khi nhận được sự cho phép thì đẩy xe thức ăn vào.
Những chiếc đĩa sứ nhỏ nhắn tinh tế được bày lên bàn, nào là tôm sốt kem vị cua, súp nấm truffle, bò Úc M5, sò điệp áp chảo…
Toàn là món cô thích.
Nhan Linh nghi ngờ nhìn anh: “Hình như em chưa từng ăn món Tây trước mặt anh, sao anh biết khẩu vị của em?”
Trần Trạc Thanh đẩy phần bò đã cắt sẵn đến trước mặt cô, cười nói: “Tâm linh tương thông?”
Nhan Linh: “Nhưng em lại chẳng biết anh thích ăn gì.”
Ngoài chuyện anh dị ứng xoài, không ăn cay, hình như cô chẳng biết gì về khẩu vị của anh cả.
Trần Trạc Thanh: “Anh không kén chọn, em thích ăn gì anh cũng thích.”
Nhan Linh: “Vậy còn những thứ em không thích thì sao?”
Trần Trạc Thanh: “Anh cũng không thích.”
Rõ ràng là đang dỗ dành cô.
Thấy cô im lặng không đáp, Trần Trạc Thanh đặt dao nĩa xuống, giọng điệu nghiêm túc hơn: “Anh nói thật đấy, anh không kén chọn.”
Có người cả đời theo đuổi những món ăn ngon.
Nhưng với anh, thức ăn chỉ đơn giản là để no bụng.
Nhan Linh dường như hiểu ra điều gì đó. Cuộc sống trước đây của anh có lẽ không được đủ đầy như hiện tại, đồ ăn thức uống cũng chẳng cầu kỳ.
Cô khẽ cười, cố gắng làm dịu bầu không khí có phần lắng lại: “Vậy sau này anh sẽ có phúc lắm đấy, đi cùng em sẽ có nhiều món ngon để ăn!”
Cô chống cằm, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má, trông có chút kiêu kỳ nhưng lại rất đáng yêu.
Sau bữa chính, nhân viên phục vụ mang lên hai phần tráng miệng là mousse phô mai dâu.
Trần Trạc Thanh vốn không thích đồ ngọt, nên nhường hết cho Nhan Linh.
Anh ban đầu ngồi đối diện cô, sau đó vòng qua bàn ngồi bên cạnh, từ phía sau ôm lấy cô.
Nhan Linh vừa ngắm cảnh sông vừa thi thoảng đưa thìa bánh vào miệng.
Nhưng đến phần thứ hai, cô chỉ ăn được một nửa rồi không ăn nổi nữa. Cô ngả đầu ra sau, cầm chiếc thìa nhỏ đưa đến bên môi anh: “Anh ăn mấy miếng đi?”
Nhìn dáng vẻ cô như thể không muốn lãng phí đồ ăn, Trần Trạc Thanh liền dứt khoát ăn nốt phần còn lại chỉ trong vài miếng.
Nhan Linh: “Ngon không?”
Trần Trạc Thanh: “Ngọt.”
Nhan Linh: “Em thấy cũng bình thường mà, là do con trai các anh không thích ăn ngọt thôi.”
Trần Trạc Thanh nheo mắt: “Các anh? Còn ai nữa?”
Nhan Linh: “…”
Lại nữa rồi.
“Không có ‘các anh’, chỉ có anh thôi.” Nhan Linh lập tức sửa lời.
Cô vừa bất lực vừa buồn cười: “Trần Trạc Thanh, sao anh lại hay ghen linh tinh thế?”
“Không thích ăn ngọt, hóa ra lại thích ăn dấm à?”
“Không có.” Anh chối ngay lập tức.
“Thật không?” Nhan Linh ra vẻ bán tín bán nghi, ôm lấy mặt anh, ghé sát vào ngửi ngửi: “Không đúng nha, sao em lại ngửi thấy mùi chua chua nhỉ?”
Trần Trạc Thanh: “…”
Hiếm khi thấy anh bị đẩy vào thế bí, Nhan Linh cười rạng rỡ, được đà lấn tới: “Có chua hay không, anh tự ngửi thử xem?”
Trần Trạc Thanh quay mặt đi, không nói gì.
Nhan Linh vòng tay ôm cổ anh, đong đưa người như một chú mèo nhỏ đang làm nũng, trông đắc ý vô cùng.
Nhưng cô cũng biết điểm dừng, chủ động kiễng chân hôn lên cằm anh, giọng mềm mại như đang dỗ dành: “Em đùa anh thôi mà.”
Trần Trạc Thanh: “Anh biết rồi.”
Biết là cô đang cố ý trêu mình, nhưng anh cũng không thực sự tức giận.
Thấy anh đã nguôi ngoai, Nhan Linh định quay lại ngắm cảnh đêm, nhưng bất ngờ bị anh bế lên, đặt ngồi trên đùi, một tay giữ chặt eo cô.
Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường nét sắc sảo trên gương mặt anh.
Đôi mắt sâu thẳm như phủ một tầng sương mỏng, vừa tinh anh vừa cuốn hút.
Trần Trạc Thanh lại cúi xuống hôn cô.
“Anh vẫn thích món tráng miệng lúc nãy hơn.”
…
Trước khi bước ra khỏi nhà hàng, Nhan Linh tranh thủ dặm lại son.
Lớp son môi vốn dĩ đã bị ai đó hôn đến bay màu.
Trần Trạc Thanh còn bảo cô không cần dặm lại, như vậy trông tự nhiên hơn, đẹp hơn.
Nhan Linh gạt tay anh ra, kiên quyết tô lại son.
Hai người ăn tối trong nhà hàng khá lâu, lúc về đến nhà đã hơn mười giờ.
Nhan Linh đứng trước cửa nhà, chuẩn bị đặt tay lên cảm biến vân tay thì bị ai đó giữ lại. Trần Trạc Thanh tựa lưng vào khung cửa, nhìn cô: “Muộn rồi.”
Nhan Linh: “Cũng chưa quá muộn mà?”
Trần Trạc Thanh: “Ý anh là, mẹ có thể đã ngủ rồi.”
Nhan Linh thoáng dừng lại, nhận ra có gì đó trong lời anh: “Nên?”
Trần Trạc Thanh chỉ về phía căn hộ đối diện.
Ý rất rõ ràng, qua nhà anh ngủ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Thanh Âm Ký Ức
- Chương 161