Chương 160

Đi được nửa đường, Nhan Linh gọi điện cho Thư Vân, báo rằng tối nay cô sẽ không về ăn cơm.

“Con sẽ ăn ngoài với Trần Trạc Thanh ạ.”

Thư Vân: “Bảo sao hôm nay không thấy con đâu, đi hẹn hò với Tiểu Trần rồi à?”

Hẹn hò?

Bọn họ bây giờ tính là hẹn hò sao?

Lúc nãy cô không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy việc hai người có thể bên nhau thế này thật dễ chịu.

Cô không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Vâng.”

Cúp máy, cô lén liếc sang người đàn ông bên cạnh, lại vô tình bị anh bắt gặp.

Mà nói đúng hơn là anh vốn dĩ đang nhìn cô từ trước rồi.

Nhan Linh: “Trần Trạc Thanh, chúng ta như thế này… có tính là hẹn hò không?”

Trần Trạc Thanh không ngờ cô sẽ hỏi vậy, khóe mày hơi nhướng lên, nụ cười lộ ra chút bông đùa: “Tính đi?”

“Tính đi?”

Nghe giọng điệu của anh, cô bỗng dưng hơi bực bội, bĩu môi quay đầu đi: “Không tính đâu.”

Trần Trạc Thanh nhạy bén nhận ra cảm xúc cô thay đổi, nghiêng người tới, vòng tay ôm lấy cô từ bên cạnh: “Vậy thế nào mới tính?”

“Vừa xem phim xong, không tính?”

“Nắm tay thế này cũng không tính?”

Anh cúi đầu, một tay đặt trên vai cô, kéo nhẹ lấy gáy cô: “Vậy còn bữa tối dưới ánh nến nữa, cũng không tính?”

Nhan Linh: “Làm gì có bữa tối dưới ánh nến?”

Hai người còn chưa bàn sẽ ăn ở đâu.

“Vừa đặt xong rồi.”

Trần Trạc Thanh buông cô ra, bàn tay lại tự nhiên nắm lấy tay cô.

Cô để mặc anh dắt đi, một tay còn vòng lấy khuỷu tay anh, nghiêng người sát gần, hành động vô thức thể hiện sự thân mật.

Nhan Linh: “Lúc nào vậy?”

Trần Trạc Thanh: “Vừa lúc em gọi điện thoại.”

Nhan Linh: “Vậy chúng ta ăn ở đâu?”

Trần Trạc Thanh: “Đến nơi em sẽ biết.”

Nhan Linh: “Được thôi.”

Vốn dĩ cô còn phân vân không biết ăn gì, nhưng giờ có người quyết định giúp, thật đúng lúc.

Nhà hàng Trần Trạc Thanh dẫn cô tới là một nhà hàng ven sông với không gian yên tĩnh.

Anh đặt một phòng riêng nhỏ, đóng cửa lại là tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Cửa kính sát đất rất lớn, có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lên đèn.

Nhan Linh đi đến, hai tay đặt lên kính, phóng tầm mắt ra xa, thu hết ánh sáng rực rỡ của thành phố vào trong đáy mắt.

Trần Trạc Thanh vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, bao trọn cô trong thế giới nhỏ của riêng họ.

Nhan Linh thuận thế tựa vào lòng anh, lặng lẽ ngắm cảnh ngoài kia, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này.

Nhưng chẳng được bao lâu, anh bắt đầu không yên phận. Anh xoay người cô lại, để cô đối diện với mình.

Lưng cô chạm vào mặt kính, áo khoác lúc vào cửa đã cởi ra, trên người chỉ còn chiếc váy nhung đen ôm dáng, làn da trắng mịn nổi bật giữa ánh đèn vàng ấm áp.

Anh nâng cằm cô lên, đôi mắt sâu hút nhìn chằm chằm: “Trước bữa chính, có thể ăn chút tráng miệng không?”

“Tráng miệng? Ở đâu chứ.”

Lời còn chưa dứt, anh đã cúi đầu hôn xuống.

Đến lúc này, cô mới hiểu.

“Tráng miệng” mà anh nói, chính là cô.

Trong giây lát cô còn đang sững sờ, thì nụ hôn đã trở nên sâu hơn. Cánh tay anh ôm lấy eo cô, kéo sát về phía mình.

Thấy cô hơi ngửa đầu khó khăn, anh cúi người thấp xuống, tay đặt nơi cằm cũng trượt dần xuống cổ, chiếm lấy điểm yếu ớt của cô, không cho cô né tránh.

Tay Nhan Linh không biết nên đặt đâu, theo bản năng ôm lấy eo anh.

Nhịp hôn dần chậm lại, trở nên dịu dàng hơn. Nhan Linh cảm thấy dễ chịu, vô thức phát ra một tiếng rên khẽ, nhưng ngay sau đó liền ngậm chặt môi.

Trần Trạc Thanh bật cười, giọng trầm ấm khẽ khàng vang lên bên tai cô: “Nghe hay lắm.”

Nhan Linh khẽ đánh vào lưng anh một cái, xem như cảnh cáo.

Anh tách môi ra, chừa lại chút không gian để cô thở, dùng ngón tay cái lau đi vệt nước còn vương trên khóe môi cô, không biết là của anh hay của cô.

“Sao em vẫn chưa học cách đổi hơi nhỉ?”

Cô bực bội liếc anh một cái, định quay đầu tránh đi, nhưng rất nhanh đã bị anh giữ lại.

“Xem ra phải tập thêm nhiều lần rồi.”

Nói xong, anh lại cúi xuống hôn cô lần nữa, thản nhiên đưa ra lý do của riêng mình: “Cần cù bù thông minh mà.”

Nhan Linh: “…”

Dân học văn cần lên án anh vì đã dùng sai thành ngữ!