Nhìn theo bóng dáng cô ấy, Trần Trạc Thanh bỗng đưa tay kéo Nhan Linh vào lòng.
Do quán tính, cô khẽ ngã về phía anh.
Trần Trạc Thanh giơ tay, nhẹ nhàng dùng ngón tay cái vuốt qua chỗ Tư Kỳ vừa hôn.
Anh chậc một tiếng, ánh mắt sâu thẳm, khó hiểu hỏi: “Hai người vẫn luôn tạm biệt kiểu này sao?”
Nhan Linh lắc đầu: “Không có.”
Cô nghĩ một lúc, sau đó nói một câu rất mơ hồ: “Rất ít.”
Vậy tức là đã từng có.
Nghĩ vậy Trần Trạc Thanh cảm thấy không vui chút nào: “Anh phải nói với Thịnh Đông Đình một tiếng, bảo anh ta quản lý bạn gái mình cho cẩn thận.”
Nhan Linh nhớ lại dáng vẻ giận dữ lúc nãy của Thịnh Đông Đình, bật cười: “Anh chắc anh Thịnh sẽ nghe điện thoại của anh ngay lúc này à?”
Có khi còn bị chặn số luôn rồi ấy chứ.
Trần Trạc Thanh: “…”
“Tóm lại là sau này hai người cẩn thận một chút. Con gái với nhau cũng phải giữ khoảng cách” Trần Trạc Thanh nói.
“Còn nữa.” Trần Trạc Thanh bỗng nhìn cô chăm chú, giọng trầm xuống: “Vừa rồi Tư Kỳ nói gì mà khiến em đỏ mặt vậy?”
Nhan Linh theo phản xạ đưa tay sờ lên má: “Có sao?”
Trần Trạc Thanh: “Có, rất đỏ.”
Động tác lau đi của Trần Trạc Thanh bỗng chốc chuyển thành vuốt ve. Đầu ngón tay anh lướt nhẹ lên gương mặt mềm mại của cô, giọng nói trầm xuống, mang theo chút dụ dỗ: “Vừa rồi em nói gì thế, hửm?”
Chiêu “mỹ nam kế” thành công khiến Nhan Linh mất tập trung trong chốc lát.
May mắn là cô vẫn giữ được lý trí, không tiết lộ những lời mà Tư Kỳ vừa nói, giọng điệu có phần qua loa: “Không có gì cả.”
Trần Trạc Thanh cúi người xuống, ánh mắt ngang tầm với cô, đối diện với đôi mắt có chút hoảng loạn của cô, bỗng dưng nở nụ cười.
“Có phải đang so sánh anh với Thịnh Đông Đình không?”
Nhan Linh: “!!!”
Phản ứng kinh ngạc của cô lập tức xác nhận suy đoán của Trần Trạc Thanh.
Thật ra, điều này cũng không khó đoán. Nhan Linh da mặt mỏng, chỉ cần trêu một chút là dễ dàng đỏ mặt.
Tư Kỳ ở chung với Thịnh Đông Đình lâu ngày, điều tốt không học lại học toàn những thứ thẳng thắn quá mức.
Huống hồ lần trước Tư Kỳ còn gửi cho cô một tin nhắn, khi đó cô cũng phản ứng y hệt như bây giờ.
“Không có chuyện đó.” Nhan Linh nhỏ giọng phản bác.
Biết nếu tiếp tục nói chuyện thì sẽ lộ tẩy, cô liền né tránh bàn tay của anh, vội vàng chui vào xe.
Trên đường về.
Khi dừng chờ đèn đỏ, đúng lúc đi ngang qua một rạp chiếu phim.
Nhan Linh bỗng nhiên nảy ra ý định, tiện nói đã lâu rồi không xem phim.
Trần Trạc Thanh khẽ đánh lái, vòng xe quay lại.
Nhan Linh khó hiểu quay sang nhìn anh.
Trần Trạc Thanh: “Đi thôi, xem phim nào.”
Kế hoạch không theo kịp biến hóa, vốn dĩ cô định về nhà, giờ lại xuất hiện ở rạp chiếu phim.
Nhan Linh: “Em chỉ nói vậy thôi mà.”
Trần Trạc Thanh: “Vậy thì chọn bừa một bộ mà xem.”
Đúng dịp Tết Nguyên Đán, có khá nhiều phim ra mắt. Sau một hồi lướt qua các lựa chọn, cô quyết định chọn phim hài thay vì phim tình cảm.
Nếu Tư Kỳ có ở đây, chắc chắn sẽ phàn nàn: “Cặp đôi nào lại hẹn hò mà đi xem phim hài chứ?”
Khi cô đặt vé trên điện thoại, Trần Trạc Thanh cũng nghiêng người lại gần, nhìn cô chọn hai chỗ ngồi ở hàng cuối cùng.
“Ngồi xa vậy sao?”
“Chỗ phía trước hết rồi, chỉ còn lại ghế đôi phía sau thôi.”
“Ồ.”
Chỉ một chữ, nhưng giọng anh lại mang theo ý cười rõ ràng.
Vào đến rạp chiếu phim, Nhan Linh tiện tay mua một phần bắp rang và hai cốc cola.
Ghế đôi không có tay vịn ở giữa, hai người có thể ngồi sát nhau hơn.
Sau khi cô ngồi xuống, bên cạnh liền lún xuống theo. Trần Trạc Thanh với dáng người cao lớn ngồi kề sát, mang đến cảm giác áp bức khó tả.
Anh tựa lưng vào ghế, một tay thoải mái vòng qua eo cô, vừa vặn ôm gọn trong tay.
Nhan Linh cảm nhận được động tác nhỏ của anh nhưng không tránh né, ngược lại còn tựa vào người anh.
Giọng nói mang theo ý cười của Trần Trạc Thanh vang lên bên tai: “Thiết kế ghế này hay thật.”
Nhan Linh: “…”
Cô đỏ mặt, giả vờ như không nghe thấy.