Chương 157

Chẳng mấy chốc, Trần Trạc Thanh đã đến nơi, vừa vào cửa đã túm lấy cổ áo Thịnh Đông Đình.

“Khoan đã! Chờ một chút!” Tư Kỳ vội vàng bước lên che chắn cho Thịnh Đông Đình, cố gắng thương lượng với anh: “Tổng giám đốc Trần, nể tình tôi là bạn thân của vợ anh nhiều năm…”

Thịnh Đông Đình nhướng mày, nghĩ rằng Tư Kỳ đang lo lắng cho mình.

Nhưng cô lại nói tiếp: “Làm ơn đừng đánh vào mặt anh ấy.”

Thịnh Đông Đình: “…”

Trần Trạc Thanh: “Được thôi.”

Thịnh Đông Đình biết rõ không thể trông mong gì vào bộ não của Tư Kỳ, bèn nhướn mày nhìn Trần Trạc Thanh: “Thật sự muốn đánh à?”

“Chậc, sao cậu nhỏ mọn thế, nói có một câu mà đã không chịu được rồi.”

Trần Trạc Thanh: “Nói như thể anh chẳng có bí mật gì vậy.”

Thịnh Đông Đình thản nhiên đáp: “Tôi thì có gì mà phải giấu.”

“Ồ? Anh chắc chứ?” Trần Trạc Thanh đột nhiên buông tay, không còn ý định dùng bạo lực để giải quyết vấn đề nữa, vì phát hiện ra một cách thú vị hơn để trị Thịnh Đông Đình.

Anh quay sang nhìn Tư Kỳ, chậm rãi nói: “Cô có biết mấy năm anh ta ở Mỹ…”

Nghe đến đây, Thịnh Đông Đình lập tức căng thẳng: “Trần Trạc Thanh, cẩn thận lời nói đấy.”

Trần Trạc Thanh: “Có một cô gái tên Linda, theo đuổi anh ta suốt một thời gian dài.”

“Thế hả?” Giọng Tư Kỳ lạnh đi mấy phần, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý: “Anh Thịnh quả là có duyên với phái nữ.”

Thịnh Đông Đình: “Nghe anh giải thích đã!”

Tư Kỳ: “Không nghe.”

Thịnh Đông Đình: “Chuyện không như em nghĩ đâu.”

Tư Kỳ: “Vậy em nghĩ thế nào?”

Thịnh Đông Đình: “…”

Sao cuộc đối thoại này lại giống mấy câu thoại anh từng diễn trong phim thế này?

Thấy anh im bặt, Tư Kỳ càng giận hơn: “Không phải muốn giải thích sao? Sao không nói gì đi?”

Thịnh Đông Đình: “Chuyện này nói ra thì dài lắm.”

Tư Kỳ: “Vậy thì nói ngắn gọn.”

Thịnh Đông Đình: “Không thể giải thích rõ trong một hai câu được.”

Tư Kỳ: “Ha.”

Thịnh Đông Đình: “…”

Câu thoại này rốt cuộc là ai nghĩ ra, sao anh nói lại thấy trôi chảy thế không biết.

Thấy hai người bắt đầu nội chiến, Trần Trạc Thanh hài lòng mỉm cười, nắm tay Nhan Linh rời khỏi “vùng chiến sự”.

Tư Kỳ cũng không muốn tiếp tục tranh cãi với Thịnh Đông Đình, thấy Nhan Linh định đi thì nói sẽ tiễn bọn họ.

Sau khi xuống thang máy đến tầng hầm, Nhan Linh khẽ đẩy Tư Kỳ về.

“Thôi nào, đừng giận dỗi với Thịnh Đông Đình nữa, nghe anh ta giải thích đi.”

Người ngoài nhìn vào là biết ngay Trần Trạc Thanh cố tình châm dầu vào lửa.

Tư Kỳ mạnh miệng: “Ai thèm nghe anh ta giải thích.”

Nhan Linh: “Hai người không phải đã quay lại rồi sao?”

Tư Kỳ lập tức phản bác: “Ai nói thế, không có chuyện đó.”

Nhan Linh chớp mắt: “Vậy bây giờ hai người là…”

“Quan hệ giường chiếu thôi.”

Tư Kỳ trước giờ không giấu diếm gì với cô bạn thân, còn ghé sát tai Nhan Linh, mặt không đỏ, tim không loạn mà nói: “Anh ta giỏi chuyện đó, mình chỉ ham cái này thôi.”

Nhan Linh nghe vậy, lập tức nhớ đến tin nhắn mà Tư Kỳ gửi cho cô lần trước.

“Chắc chắn không tệ hơn Thịnh Đông Đình đâu.”

Tư Kỳ bỗng nhướng mày nhìn cô đầy gian xảo: “Trần Trạc Thanh thế nào?”

Nhan Linh lập tức đỏ bừng mặt: “Mình, mìnhi không bàn chuyện này với cậu!”

“Không thể nào?”

Là bạn thân bao năm, chỉ cần nhìn biểu cảm của Nhan Linh, Tư Kỳ đã đoán ra ngay: “Hai người vẫn chưa…”

Nhan Linh vội bịt miệng cô ấy, lo lắng nhìn về phía người đàn ông đang đi đằng trước, nhỏ giọng cảnh cáo: “Đừng nói bậy.”

Tư Kỳ hừ một tiếng, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Tổng giám đốc Trần đúng là biết nhẫn nhịn ghê.”

Nhan Linh nghiêm túc: “Tư Kỳ, mình không muốn nói chuyện với cậu nữa.”

Biểu cảm của cô khiến Tư Kỳ bật cười, không nhịn được đưa tay nhéo má cô: “Linh Linh à, cậu ngây thơ quá rồi.”

Cô chọc ghẹo: “Không biết sau này Tổng giám đốc Trần chịu nổi không đây?”

“Chịu nổi cái gì?”

Giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên, khiến cả hai cô gái giật bắn mình.

Trần Trạc Thanh nhìn gương mặt đỏ bừng của Nhan Linh, lại nhìn Tư Kỳ đầy ẩn ý: “Hai người đang nói gì thế?”

“Không có gì cả.” Nhan Linh vội lên tiếng, cô còn len lén liếc Tư Kỳ, ngầm ra hiệu đừng nói lung tung.

Tư Kỳ: “Tổng giám đốc Trần từng nghe một câu này chưa?”

Trần Trạc Thanh: “Câu gì?”

Tư Kỳ: “Đàn ông đừng bao giờ cố hiểu nội dung cuộc trò chuyện giữa phụ nữ.”

Trần Trạc Thanh: “…”

“Được rồi, hai người về đi.” Tư Kỳ lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt.

Trước khi đi còn tiện tay hôn lên má Nhan Linh, sau đó xoay người rời đi đầy phong thái.