Chương 155

Hai tiếng sau, Nhan Linh mới đến nhà của Tư Kỳ.

Cô nghĩ đột nhiên ghé qua như vậy không hay lắm, nên cố ý chừa khoảng thời gian rộng rãi để không làm phiền hai người kia.

Đúng lúc vào giờ cơm trưa, cô tiện tay mang theo chút đồ ăn.

Người ra mở cửa là Thịnh Đông Đình.

Nhan Linh vừa nhìn thấy anh đứng ở cửa, vốn tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng khi thấy anh không mặc áo, trên ngực còn đầy vết cào, cô vội vàng quay đầu đi.

Tự giác đóng cửa lại, nói một câu: “Xin lỗi, làm phiền rồi.”

Thịnh Đông Đình: “…”

Bên trong vang lên giọng nói tức giận của Tư Kỳ: “Thịnh Đông Đình, anh muốn khoe cho ai xem hả! Mặc áo vào ngay cho tôi!”

Tư Kỳ tiện tay quăng cho anh một cái áo, rồi tự mình đi ra mở cửa đón Nhan Linh vào nhà.

Sau khi để Nhan Linh vào trong, cô lại hung dữ quát:

“Anh tin không, tôi nói lại với Trần Trạc Thanh là anh dám cởi trần trước mặt vợ của anh ấy đấy!”

Nhan Linh ở bên cạnh sửa lại: “Là không mặc áo trên.”

Tư Kỳ: “…”

Cô bạn thân của cô lúc nào cũng câu nệ từng câu chữ một cách nghiêm túc như vậy.

Thịnh Đông Đình vừa cài cúc áo sơ mi vừa lơ đễnh đáp: “Những gì anh có thì chồng cô ấy cũng có, anh không tin cô ấy chưa từng thấy của chồng mình.”

Tư Kỳ cảm thấy lời này cũng không sai, bèn quay đầu hỏi Nhan Linh: “Thật đó, cậu từng thấy của Trần Trạc Thanh chưa?”

Nhan Linh: “…”

Tại sao cô vừa bước vào đã phải đối mặt với chủ đề này vậy.

Tư Kỳ vẫn chưa chịu bỏ qua: “Sao nào, có tám múi cơ bụng không? Dáng người của Trần Trạc Thanh nhìn qua đã thấy kiểu mặc đồ thì gầy, cởi ra lại có cơ bắp.”

Thịnh Đông Đình biết cô lại phát bệnh mê trai, bước nhanh qua bịt miệng cô lại: “Tư Kỳ, em lại thiếu dạy dỗ đúng không?”

Tư Kỳ: “!!!”

Nhan Linh giả vờ ho khan vài tiếng để nhắc nhở bọn họ rằng còn có người ở đây.

Tư Kỳ đẩy người đàn ông đang dính sát mình ra, xoay người đi rót nước cho Nhan Linh.

Nhan Linh đặt đồ ăn mang theo lên bàn trà, vừa mở hộp, mùi xiên nướng liền tỏa ra khắp phòng.

Tư Kỳ ngửi thấy mùi thơm liền chạy qua, thản nhiên ngồi xuống, ngạc nhiên nói: “Wow, nhiều đồ ăn quá.”

Cô tiện tay cầm một xiên thịt nướng cắn một miếng, miệng nhai mà vẫn không quên nói chuyện: “Linh Linh, cậu chu đáo quá đi, biết mình chưa ăn cơm nữa.”

Ánh mắt Nhan Linh nhìn lướt qua cô và Thịnh Đông Đình một vòng, mặt không đổi sắc nói: “Đoán thôi.”

Cô nhìn thấy chiếc khăn lụa trên cổ Tư Kỳ, thấy cô luôn dùng tay che lại, ngay cả lúc ăn cũng bất tiện.

Nhan Linh hỏi: “Trong nhà mở máy sưởi, cậu không nóng à?”

Vừa nói, cô vừa chỉ vào cổ của Tư Kỳ.

Tư Kỳ lập tức siết chặt khăn lụa, điên cuồng lắc đầu: “Không, không nóng chút nào.”

Trên cổ cô toàn là dấu hôn của Thịnh Đông Đình, nếu không che lại thì không thể ra ngoài gặp người khác được.

Thịnh Đông Đình bên cạnh mở miệng: “Giấu đầu lòi đuôi.”

Tư Kỳ trừng mắt nhìn anh, rồi nhét luôn xiên thịt đang ăn dở vào miệng anh: “Ăn cũng không chặn nổi cái miệng của anh.”

Thịnh Đông Đình chẳng ngại ngùng gì, ăn luôn chỗ thịt còn lại.

Nhan Linh chỉ ngồi bên cạnh, nhìn hai người họ trêu chọc nhau, kiên nhẫn đợi họ ăn xong.

Trò chuyện một lúc, Tư Kỳ mới nhớ ra chuyện chính, quay sang hỏi: “Đúng rồi, Linh Linh, cậu tìm Thịnh Đông Đình có chuyện gì sao?”

Vừa nãy cô đã nghe giọng điệu trong điện thoại của Nhan Linh có vẻ hơi căng thẳng.

Nhan Linh: “Muốn hỏi anh Thịnh xem anh có biết chuyện gia đình của Trần Trạc Thanh không.”

Thịnh Đông Đình hỏi lại: “Cô biết những gì rồi?”

Nhan Linh: “Chuyện ba anh ấy ngồi tù.”

Tư Kỳ nghe vậy thì đột nhiên ngắt lời: “Khoan đã, mình có cần tránh đi không?”

“Đây là chuyện riêng của Trần Trạc Thanh, mình có thể nghe được sao?”

Thịnh Đông Đình ngồi dựa vào sofa, lười biếng đáp: “Không có gì không thể nghe. Dù sao thì sớm muộn gì mọi người cũng biết thôi.”

Đều là bạn bè của Trần Trạc Thanh, Trần Trạc Thanh sẽ không để ý.

Huống chi, anh cũng hiểu rõ tính cách của Tư Kỳ, biết cô ấy sẽ không lan truyền ra ngoài.

Tư Kỳ tò mò, cẩn thận hỏi: “Vậy ba của anh ấy… tại sao lại vào tù?”

Thịnh Đông Đình chỉ nhàn nhạt nói: “Bạo hành gia đình dẫn đến chết người.”

Chỉ ngắn gọn nhưng Tư Kỳ đã đoán được phần nào.

Bạo hành gia đình…

Vậy người chết là…

Thịnh Đông Đình ngay lập tức cho cô đáp án: “Là mẹ cậu ấy.”

Ánh mắt Thịnh Đông Đình nhìn sang Nhan Linh.

Cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt như mặt hồ tĩnh lặng, không gợn sóng, “Nhưng tôi đoán, cậu ấy chưa nói với cô rằng, ba cậu ấy cũng từng đánh cậu ấy.”

Mặt hồ bắt đầu dao động. Ánh mắt Nhan Linh khẽ động.

Nhưng không quá kinh ngạc.

Trước khi đến đây, cô đã chuẩn bị tâm lý, nghĩ ra rất nhiều khả năng.

Những gì Thịnh Đông Đình nói, cũng không nằm ngoài dự đoán của cô.

Thịnh Đông Đình nhìn biểu cảm của cô liền biết suy đoán của mình đã đúng: “Chậc, cơ hội bán thảm tốt thế này mà cậu ta cũng không dùng.”

Tư Kỳ không đồng ý, phản bác: “Người đàn ông nào lại muốn cho người mình thích thấy mặt yếu đuối của mình chứ, anh không hiểu sao?”

“Không hiểu.” Thịnh Đông Đình thản nhiên nói. “Anh chỉ biết là, bán thảm rất có ích.”

Đặc biệt là đối với kiểu con gái như Nhan Linh.

Quá mềm lòng, dễ đồng cảm.

Bán thảm chính là cách tốt nhất.

Thịnh Đông Đình nói tiếp: “Hôm mẹ cậu ấy mất, bà vốn định đưa cậu ấy đi cùng.”