Kiều Ngọc Linh gật đầu cảm ơn, nhưng từ chối. Nàng không cần bữa sáng từ Nguyễn Quốc Huy. Thứ nàng muốn là bữa sáng do Mai Minh Châu chuẩn bị, chỉ thế mà thôi.
Dù bụng đói cồn cào, Kiều Ngọc Linh vẫn nghiến răng chịu đựng. Giờ nghỉ trưa, nàng lặng lẽ ngồi trong quán ăn quen thuộc, nơi nàng từng đưa Mai Minh Châu đến bao lần. Ánh mắt Kiều Ngọc Linh lạc lõng, đĩa cơm rang trước mặt chẳng thể khơi dậy chút hứng thú nào.
Cả ngày hôm ấy, tâm hồn nàng như trôi nổi giữa trời, đầu óc lơ lửng trên mây, nàng hóa thành kẻ mất hồn. Một khoảng trống vô hình gặm nhấm trái tim, như thể nàng vừa đánh rơi điều gì đó vô cùng quan trọng.
Điện thoại của Kiều Ngọc Linh vốn chẳng bao giờ bật thông báo, nhưng hôm nay nàng lại bật lên, cứ vài phút lại cầm máy kiểm tra một lần. Các nhóm chat công ty đã bị nàng tắt từ lâu, tin nhắn đồng nghiệp cũng chẳng màng để ý.
Vậy mà Mai Minh Châu, người lẽ ra phải sôi nổi nhất, lại biệt tăm từ sáng. Không một tin nhắn, không một dấu hiệu. Cuộc gọi thứ mười một vang lên trong vô vọng, tin nhắn gửi đi chìm vào im lặng. Bất an dần len lỏi trong lòng Kiều Ngọc Linh.
Đêm khuya, nàng vẫn thức, lặng lẽ lướt vào Facebook của Mai Minh Châu. Khung chat giữa hai người là thứ duy nhất còn mới, còn lại toàn những dòng trạng thái cũ kỹ từ tháng trước, thậm chí vài tháng trước.
Mai Minh Châu hiếm khi dùng Facebook, cô từng bảo nó “nhàm chán chết đi được”. Mỗi lần Kiều Ngọc Linh đăng gì, cô chỉ thả một biểu cảm rồi biến mất.
Sự chờ đợi vô vọng khiến Kiều Ngọc Linh dần mất kiên nhẫn.
Nguyễn Quốc Huy gọi nàng ra cầu thang bộ, nơi chật chội, tối tăm, ít người qua lại, nàng không giấu nổi vẻ khó chịu. Lông mày nàng cau chặt, sắc mặt tối đi, đôi mắt ánh lên sự bứt rứt. Nàng khoanh tay, đứng thẳng, đối diện hắn không chút né tránh.
“Sếp Huy gọi em ra đây có việc gì? Nếu không thì em xin phép vào làm việc tiếp.” Dứt lời, nàng quay người, bước chân dứt khoát như muốn bỏ lại tất cả.
Nguyễn Quốc Huy hoảng hốt. Hắn biết nếu để nàng đi lúc này, cơ hội sẽ mãi mãi vụt mất. Tay hắn vội vã nắm lấy cổ tay trắng ngần của Kiều Ngọc Linh. Nàng lập tức hất mạnh tay hắn ra, xoa xoa cổ tay với vẻ ghét bỏ không che giấu.
Nguyễn Quốc Huy lúng túng, miệng lắp bắp vài lần mà chẳng thốt nên lời. Cuối cùng, hắn lấy hết can đảm: “Linh, anh thích em lâu lắm rồi. Em có đang quen ai không? Nếu chưa, em có thể cho anh một cơ hội được không?”
Nguyễn Quốc Huy cao hơn Kiều Ngọc Linh cả một cái đầu, từ trên nhìn xuống, hắn chỉ thấy gương mặt nàng lạnh tanh, bình thản đến đáng sợ. Hắn nuốt khan, tim đập thình thịch. Kiều Ngọc Linh thở dài.
Ban đầu, lời tỏ tình bất ngờ khiến nàng thoáng bối rối, đúng như Mai Minh Châu từng trêu, hẳn là có ý gì đó mới tặng nàng nhiều quà đến vậy nhưng nàng không hề nhận ra vì đơn giản khi tặng nàng.
Nguyễn Quốc Huy cũng sẽ tặng cho người xung quanh. Nhưng rồi nàng vuốt lại mái tóc, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn, điềm tĩnh: “Cảm ơn sếp đã thích em. Nhưng em đã có người yêu.”
Mắt Nguyễn Quốc Huy trợn tròn, cơ thể cứng đờ như hóa đá, tim hắn dường như ngừng đập.
"Nhưng sao Facebook em để độc thân?” Hắn gặng hỏi, giọng run run.
“Đó là trước đây. Giờ về em sẽ đổi lại.” Kiều Ngọc Linh đáp gọn, không chút dao động.
Nguyễn Quốc Huy vẫn không tin. Hắn nhìn nàng, ngỡ ngàng trước sự bình tĩnh của nàng. “Linh, em từ chối cũng quá dứt khoát. Chỉ vì không thích anh mà em phải viện cớ vậy sao?”
Kiều Ngọc Linh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Em đi làm, đi về đều có người yêu rước. Cái bánh hôm qua em đăng cũng là người yêu em mua. Nếu anh không tin, em có ảnh của cả hai, anh muốn xem không?”
Nguyễn Quốc Huy cứng họng. Hắn lắp bắp phản bác. “Nếu em có người yêu, sao không để trạng thái hẹn hò mà để độc thân? Em định lừa ai vậy? Lùa gà chắc?”
Kiều Ngọc Linh vẫn điềm nhiên, liếc hắn một cái rồi thu lại tầm mắt: “Không. Em chưa sẵn sàng công khai một mối quan hệ chưa chắc chắn. Giờ thì chắc rồi. Anh không cần lo. Cảm ơn anh đã thích em, em cũng quý anh. Xin phép, em về làm việc.” Dứt lời, cô quay lưng bước đi, bóng dáng lạnh lùng dần khuất xa.
Nhưng khi một mình trong nhà vệ sinh, đứng trước gương lớn, Kiều Ngọc Linh bỗng chùng xuống. Nụ cười thường trực trên môi nàng biến mất, thay vào đó là nỗi hụt hẫng sâu thẳm. Ba ngày kể từ tối hôm ấy, nàng từng nghĩ việc công khai này có cần thiết không.
Nhưng giờ đây, nàng nhận ra nó quá cần thiết. Với bất kỳ ai nàng yêu, nàng đều sẵn sàng công khai, vậy mà với Mai Minh Châu, cô lại giấu đi. Thật bất công với cô ấy. Tin nhắn gửi đi không hồi âm, gọi điện chẳng ai nghe.
Kiều Ngọc Linh còn ghé qua trọ cô cố tình đợi thật lâu nhưng mãi chẳng thấy người về, ngay cả nhắn tin dò hỏi Mai Diệu Tâm thì cũng không biết cô ở đâu, cô căn bản không có về quê. Thế rốt cuộc cô đang ở đâu? Kiều Ngọc Linh không khỏi thêm lo lắng. Nàng cứ cảm thấy bất an trong lòng.
Tan làm, Kiều Ngọc Linh đứng thẫn thờ trên vỉa hè. Thói quen ngóng xe Mai Minh Châu đón nàng giờ trở thành nỗi trống trải. Dòng người tấp nập trôi qua, nhưng bóng dáng quen thuộc ấy chẳng xuất hiện.
Nguyễn Quốc Huy từ công ty bước ra, vô tình chạm mắt bóng dáng cô đơn của nàng. Hắn bước tới, định mở lời an ủi. Nhưng từ phía bên kia đường, một thanh niên cao lớn, bảnh bao, ăn mặc lịch lãm như dân công sở tiến đến.
Anh ta nở nụ cười rạng rỡ, thân mật trò chuyện với Kiều Ngọc Linh. Nguyễn Quốc Huy khựng lại, sững sờ. Hắn nhớ lời cô nói, rồi nhìn thanh niên kia, kẻ mà hắn biết mình chẳng thể so bì. Dù lòng vẫn còn lưu luyến, hắn đành lặng lẽ rút lui.
"Linh."
Một giọng nói vừa lạ vừa quen bất chợt vang lên, Kiều Ngọc Linh khựng lại, lông mày khẽ nhíu khi bóng dáng đối phương từ từ tiến gần, hiện rõ trước mắt nàng.
Đỗ Tiến Hoàng giờ đây đã khác xưa rất nhiều, thời gian như mài giũa hắn thành một phiên bản sắc nét hơn, lạ lẫm hơn. Nàng ngẩn ra, ánh mắt đờ đẫn hồi lâu mới chợt bừng tỉnh, giọng hơi gắt: "Sao mày lại ở đây?"
"Qua đón mày." Hắn bình thản đáp, rồi từ sau lưng bất ngờ rút ra một bó hồng đỏ thắm, sắc hoa rực rỡ tựa máu tươi, vài giọt nước long lanh còn đọng trên cánh, như vừa được hái từ vườn. "Tặng mày đấy."
Kiều Ngọc Linh im lặng, không động đậy. Thấy nàng chẳng phản hồi, Đỗ Tiến Hoàng thẳng tay dúi bó hoa vào lòng nàng, ép nàng phải cầm. Nhưng nàng lập tức đẩy ngược lại, động tác dứt khoát, bó hoa không quá lớn trở về tay hắn. Vẻ mặt hắn thoáng chốc tối sầm, nụ cười ban nãy tươi tắn giờ héo đi vài phần, ánh mắt lấp ló chút thất vọng.
Nàng lạnh nhạt hỏi: "Sao mày biết tao làm ở đây?"
"Hỏi cái Nga." Hắn đáp gọn, chẳng buồn vòng vo.
Kiều Ngọc Linh nghe xong chỉ biết thở dài, trong lòng thoáng qua chút bực dọc xen lẫn ngao ngán, cái Nga, đúng là không ai ngoài nó. Nàng lặng thinh một lúc, còn hắn thì chẳng chịu buông tha, giọng lại cất lên đầy háo hức.
"Nhận đi cho tao vui. Tối đi chơi đi, ra bar bay lắc tí hay là muốn đi ăn trước?"
Nghe hắn nhắc đến “đi chơi”, Kiều Ngọc Linh bất giác nhớ đến cô, lòng chợt trĩu xuống, buồn bực đáp: "Đi ăn thôi, không đi bar."
"Ok." Hắn gật đầu, giọng vẫn nhẹ nhàng.
"Rủ thêm mấy đứa khác đi." Nàng tiếp lời, cố pha chút sinh khí vào câu chuyện.
"Lâu không gặp, tiện gặp mặt luôn một thể."
Đỗ Tiến Hoàng nghe vậy thì chùng xuống, giọng bỗng chán chường: "Tưởng đi hai."
"Gọi thêm đi." Nàng cắt ngang, chẳng màng đến vẻ thất vọng của hắn.
"Tìm quán ăn nướng đi. Lâu không đi ăn, tự nhiên thèm rồi."
"Biết rồi." Hắn miễn cưỡng đáp, rồi nhanh chóng đổi giọng, mắt sáng lên chút: "Giờ rảnh không, đi uống nước đi. Anh bao."
Kiều Ngọc Linh nhướn mày, thoáng ngạc nhiên pha chút trêu chọc: "Thế á? Anh làm giàu thành công rồi à?"
"Đâu." Hắn cười khẩy, tự tin hẳn lên: "Anh giàu sẵn rồi. Anh chỉ giàu thêm thôi."
"Suýt quên." Nàng bâng quơ, như chợt nhớ ra: "Nhà anh bán ô tô."
Đỗ Tiến Hoàng gật đầu, tay chỉ về chiếc mô tô đỗ xa xa: "Đi nhá."
"Đi." Nàng đáp gọn, lòng nhẹ nhàng hơn đôi chút, như vừa gạt đi được mớ tâm trạng hỗn độn ban nãy.
Sau bữa tối, Kiều Ngọc Linh nốc vài ly rượu, giờ bụng dạ nàng cồn cào như lửa đốt. Theo thói quen, nàng vớ lấy điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình chờ đợi tin nhắn từ Mai Minh Châu. Lặng thinh hồi lâu, nàng bực dọc quăng chiếc điện thoại sang một góc, tiếng “bộp” vang lên như trút giận.
Trong cơn men say, nàng co ro trên sofa, lòng buồn tênh. Hình ảnh Mai Minh Châu lo lắng cho nàng khi nàng chuếnh choáng trong buổi tiệc công ty chợt ùa về, rõ mồn một. Nàng mỉm cười nhạt, nhưng nỗi nhớ cứ dâng lên nghèn nghẹt. Đột nhiên, điện thoại rung nhẹ.
Kiều Ngọc Linh vội vàng bật dậy, tay run run mở máy. Không phải Mai Minh Châu, mà là tin nhắn từ nhóm hội chị em cây khế. Nàng lướt vào, tin chưa đọc đã chất đống 99+.
Vũ Thúy Ngân thấy nàng online, lập tức nhảy vào nhắn hỏi. “Còn tỉnh táo không đấy?”
Kiều Ngọc Linh nhếch môi đáp. “Còn uống thêm được.”
Bên kia có vẻ yên tâm, nhưng rồi soạn tin mãi chẳng gửi. Nàng bắt đầu sốt ruột, ngón tay gõ phím lia lịa.
“Nhắn gì lâu thế? Có gì nhanh cho chị hóng, còn đi ngủ mai đi làm đây!”
Vũ Thúy Ngân tung một câu bất ngờ: “Chị thấy thằng Hoàng thế nào?”
Kiều Ngọc Linh ngớ ra: “Thế nào là sao?”
Chu Quỳnh Nga chen vào, giọng tò mò: “Là mày cảm thấy nó là người như thế nào?”
Nàng nhún vai trong đầu, đáp cụt lủn: “Bình thường.”
Vũ Thúy Ngân không buông tha: “Chị có thích nó không?”
Kiều Ngọc Linh cau mày: “Thích? Ý gì?”
Chu Quỳnh Nga bồi thêm: “Hỏi thế nào nó là thế đấy.”
Nàng vẫn thờ ơ: “Bình thường.”
Vũ Thúy Ngân gắt lên: “Đừng có bình thường!”