Mai Minh Châu lê bước về phòng Trần Ngọc Anh, cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận chiến, cô thả mình xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi tay dần ngừng run rẩy.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua thông báo đầu tiên trên Facebook: "Kiều Ngọc Linh đã đăng một tin."
Ngón tay đang lơ lửng bỗng khựng lại, cách màn hình chưa đầy một cen-ti-mét, run rẩy như bị ai đó giữ chặt. Trái tim cô đập thình thịch, ngón tay bất giác nhấn vào, màn hình hiện lên bài đăng mới của Kiều Ngọc Linh. Một túi bánh xinh xắn kèm dòng chữ "được mua cho đúng vị mình thích".
Khóe miệng Mai Minh Châu nhếch lên, không phải nụ cười mà là một vết xước đau đớn trong lòng. Dưới phần bình luận, bạn bè và đồng nghiệp của Kiều Ngọc Linh rôm rả trò chuyện.
Bàn phím hiện lên, nhưng cô nhanh chóng gập nó lại. Mai Minh Châu chẳng thể viết gì, cũng không thả nổi một biểu cảm. Tâm trạng cô tụt dốc thảm hại, hình ảnh đồng nghiệp nam ân cần tặng quà cho Kiều Ngọc Linh cứ lởn vởn trong đầu, gieo vào lòng cô nỗi bất an và sự yếu đuối đến kiệt sức.
"Cầm lấy, xuống tắm đi. Muộn rồi, mắt tao sắp díp lại đây này." Trần Ngọc Anh dúi vào tay cô bộ quần áo ngủ, ngáp dài một cái rồi trèo lên giường, nhắm mắt ngủ thẳng cẳng.
Mai Minh Châu cúi nhìn bộ đồ trong tay: màu hồng, in hình con vịt cười toe toét, cổ áo tròn rộng thùng thình. Cô nheo mắt, thở dài ngao ngán. Có còn hơn không, chí ít chẳng phải cởi truồng.
Nửa tiếng sau, Kiều Ngọc Linh từ phòng tắm bước ra, tóc còn ướt, ánh mắt dán chặt vào chiếc điện thoại nằm im lìm trên giường. Không tin nhắn, không cuộc gọi. Nàng tự hỏi, liệu Mai Minh Châu vẫn để bụng chuyện ấy?
Ngoài mặt không giận, nhưng trong lòng có thật sự bình yên? Nàng hất điện thoại sang một bên, nằm xuống, kéo chăn kín người. Mắt nhắm lại, rồi mở ra, chẳng tài nào chợp mắt. Bứt rứt, Kiều Ngọc Linh ngồi bật dậy, vớ lấy điện thoại, bấm số gọi cô.
"Tút tút tút..."
Không ai nhấc máy. Nàng tựa lưng vào thành giường, cuộn tròn người, thử gọi thêm vài lần nữa nhưng vẫn chỉ là sự im lặng đáng sợ từ đầu dây bên kia.
"Giận à?" Nàng lẩm bẩm, chẳng rõ đang hỏi ai, lời nói vô thức tuôn ra trong cơn hỗn loạn của tâm trí. Ngồi thẫn thờ đến tận một giờ sáng, mí mắt nặng trĩu, Kiều Ngọc Linh dần chìm vào giấc ngủ sâu, bỏ lại nỗi lo lắng chưa kịp giải tỏa.
"Ting, ting." Màn hình điện thoại sáng lên. Tin nhắn từ [nói nhiều lên] lúc 1:13 sáng: "Tao có việc bận, mấy hôm nữa không qua đón mày được. Tao có việc đột xuất, khi nào rảnh tao gọi, không cần gọi lại cho tao."
Trời vừa hửng sáng, Mai Minh Châu đã cùng Trần Ngọc Anh lếch thếch dắt chiếc xe máy vỡ tan tành ra tiệm sửa.
"Vỡ xước thế này, gương nát bét, phanh xe gãy luôn... Bay ngã kiểu gì mà ra nông nỗi này? Sửa chắc mất mấy hôm." Người thợ lắc đầu.
"Vâng, bác sửa xong thì cháu qua lấy." Mai Minh Châu đáp, giọng bình thản.
Trần Ngọc Anh liếc cô, hỏi: "Nhỡ bố mẹ mày phát hiện thì sao?"
Mai Minh Châu nheo mắt, cười nhạt. "Còn hỏi. Thì toang chứ sao!"
"Haizz, số mày đúng là nhọ." Trần Ngọc Anh xỏ tay vào túi áo, bĩu môi. "May cho mày là hôm nay tao rảnh, không thì tao mặc xác mày rồi." Dù miệng nói vậy, sáng sớm nàng đã lặng lẽ đổi lịch dạy với giáo viên khác để ở bên cô.
"Mày nỡ bỏ tao bơ vơ sao?" Mai Minh Châu trêu.
"Mày là cái thá gì mà tao không nỡ." Trần Ngọc Anh liếc cô, ánh mắt khinh bỉ.
Ban đầu định bắt taxi cho nhanh, nhưng nghĩ lại, từ ngoại thành vào bệnh viện nội thành xa xôi, lại đúng giờ cao điểm, xe cộ ken đặc, tắc đường không biết đến bao giờ. Đi sớm vẫn hơn, vậy mà Mai Minh Châu cứ lề mề, giờ thì kẹt cứng.
Trần Ngọc Anh bực mình, giơ tay đánh nhẹ vào vai cô cho hả giận. Trước khi đến bệnh viện, nàng còn đưa cô ghé đồn công an để báo cáo vụ việc tối qua.
Tại bệnh viện, Mai Minh Châu ngẩn ngơ nhìn dòng người chen chúc ở khu tư vấn, chẳng biết xoay xở ra sao.
Bất ngờ, một cú đánh nhẹ vào vai khiến cô giật mình, đau đớn thốt lên: "A..." Cô quay sang, hoài nghi nhìn Trần Ngọc Anh. Nàng cũng ngạc nhiên, hai ánh mắt chạm nhau trong giây lát.
"Sao mày đánh tao?" Mai Minh Châu hỏi.
"Tại mày lề mề. Sáng tao giục đi sớm cho khỏi tắc, giờ thì xem, chưa lấy được số khám thì biết bao giờ xong. Không đánh mày chết là may." Trần Ngọc Anh gắt.
"Bạn ơi, mình xin lỗi mà." Mai Minh Châu biết mình sai, giọng nhỏ nhẹ xin tha, chẳng dám cãi.
"Hay rồi, mới ăn sáng xong giờ lại đi ăn trưa. Mày muốn tao béo chứ gì." Trần Ngọc Anh lườm cô, ánh mắt sắc lẹm khiến Mai Minh Châu rùng mình né tránh.
Đầu giờ chiều, bệnh viện vắng dần, chỉ còn vài người nằm vật vờ trên ghế chờ, mệt mỏi sau một buổi sáng chen lấn. Mai Minh Châu ngơ ngác lẽo đẽo theo sau Trần Ngọc Anh. Đến phòng khám, cô mới sực tỉnh, ngón tay khẽ níu áo nàng, giọng yếu ớt: "Bạn ơi..."
"Nhanh khám xong về, tao ra chợ mua cho mấy quả cóc mà về nhai." Trần Ngọc Anh đáp.
"Nhớ nhé." Mai Minh Châu khẽ cười.
"Ban nãy lấy kết quả mà quên hỏi mày, thế nào rồi?" Mai Minh Châu vắt chéo chân, tay cầm quả cóc còn ướŧ áŧ vừa rửa xong, chấm muối rồi cắn một miếng, giọng điệu nhẹ nhàng như chẳng có gì to tát.
"Chẳng sao cả. Bầm tím ngoài da thôi. Bác sĩ kê thuốc bôi với thuốc uống. Còn mặt mày..." Trần Ngọc Anh đáp, rồi bất chợt khựng lại.
Ánh mắt nàng lướt qua gương mặt Mai Minh Châu, dừng ở hàng lông mày bên trái, nơi vết xước hồng hồng kéo dài sát mắt, xuống tận cằm. Một thoáng xót xa lướt qua, nàng vội quay đi, che giấu cảm xúc.
"Làm sao? Tự dưng im thế, này chỉ xước nhẹ thôi, bôi nghệ hay thuốc mỡ vài hôm là bay ngay." Mai Minh Châu dựa lưng vào ghế nhựa, miệng nhai liên tục, giọng tỉnh bơ như chẳng để tâm.
"Không phải làm sao, mà là... mày định nói gì với người yêu mày khi mặt mày thế này? Lông mày còn bị xém một mẩu kìa." Trần Ngọc Anh đưa tay chỉ vào đuôi lông mày của cô, giọng pha chút trêu chọc.
"Tao không nói. Tao bảo vài hôm nữa tao bận, không qua đón được." Mai Minh Châu đáp gọn, mắt vẫn nhìn thẳng.
"Mày..." Trần Ngọc Anh định nói gì đó, nhưng nghẹn lại.
Mai Minh Châu khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dần trôi xa, mờ mịt như lạc vào một khoảng không vô định. "Tao... làm sao?" Giọng cô nhỏ dần, như tự hỏi chính mình.
"Sao mày không nói? Chuyện thế này mà giấu, vậy chuyện gì mày mới chịu mở miệng? Nếu là đứa khác, tối qua chúng nó đã gọi điện mách người yêu rồi, chứ không ung dung ngồi nhai cóc như mày đâu." Trần Ngọc Anh bực bội, giọng cao lên một chút.
"Mày lại có chuyện gì à?" Trần Ngọc Anh hỏi tiếp, ánh mắt dò xét.
"Tao không biết. Nếu ông Hùng nhà mày được chú ý lắm, gái bu đầy, quà tặng suốt ngày thì..." Mai Minh Châu ngập ngừng, lời nói như treo lơ lửng.
"Nói thẳng ra đi, mày đang ám chỉ người yêu mày chứ gì." Trần Ngọc Anh cắt lời.
"Ừ." Một tiếng đáp khẽ khàng, chậm rãi, nhẹ đến mức như chưa từng được thốt ra. Lòng Mai Minh Châu lúc này nặng trĩu, như có tảng đá đè lên ngực.
"Mày trước kia lý trí lắm cơ mà. Sao giờ lú lẫn thế? Trước vậy, giờ cũng vậy." Trần Ngọc Anh trêu, nhưng giọng không giấu được sự lo lắng.
Mai Minh Châu chìm vào trầm tư. Cô nhớ ngày trước, mình từng dứt khoát đến mức nào. Yêu mà không giữ được thì chia tay, chẳng có gì phải lăn tăn.
Nhưng giờ đây, cô lại do dự, đắn đo, tự hỏi bản thân bao lần: mình còn là mình của trước kia không? Chờ đợi bao năm, vun đắp bao ngày, nếu quá khứ đã mạnh mẽ buông tay, thì hôm nay chẳng phải công cốc sao?
"Mà tao từng vào Facebook của bà Linh xem rồi. Để chế độ độc thân? Mày biết không?" Trần Ngọc Anh bất ngờ đổi chủ đề.
"Biết chứ." Mai Minh Châu đáp, giọng đều đều.
"Vãi đạn! Thế mà mày cũng để yên được? Yêu không công khai thì yêu làm gì?" Trần Ngọc Anh trợn mắt.
"Vấn đề công việc bạn ạ." Mai Minh Châu trả lời, như thể đó là lý do hiển nhiên.
Trần Ngọc Anh nóng máu, đứng phắt dậy. "Liên quan gì? Một dòng nhỏ thôi cũng khó à? Thà không để chế độ còn hơn để độc thân!"
"Tao thống nhất không nhắc chuyện này rồi. Cứ để vậy đi, chuyện gì đến thì đến. Yêu không được thì... bỏ." Mai Minh Châu nói, giọng bình thản đến lạ.
Trần Ngọc Anh nhíu mày, cạn lời. Cô thở dài, ngồi xuống. "Mày yêu thầm nó bao lâu mà dám nói thế? Mày chờ nó bao năm mà nói vậy? Mày bị đánh xong não úng nước à? Hôm nó đồng ý làm người yêu, mày sung sướиɠ thế nào, chắc chắn mày nhớ. Vậy mà giờ dám nói câu đấy với tao."
Mai Minh Châu sững sờ, người cứng lại như tượng. "Tao không biết nữa. Giờ tao mông lung lắm rồi, cái gì tao cũng không rõ." Giọng cô lạc đi, như sắp tan vào không khí.
"Mày tốt nhất nên nói chuyện rõ ràng. Chứ không phải thống nhất này kia rồi im lặng, chỉ thiệt mày thôi. Gái xinh để độc thân, trai bu đầy, đừng trách tao không nhắc trước. Mày thích nó lâu thế, tao mới ủng hộ. Ai chẳng muốn hạnh phúc, mà hạnh phúc của mày toàn lo toan, thấp thỏm sợ mất người yêu, tao chịu." Trần Ngọc Anh thẳng thắn.
"Tao..." Mai Minh Châu nghẹn lời. Mỗi lần nhớ đến cảnh người yêu đứng cạnh người khác, cười đùa vô tư, đối phương chẳng biết cô ấy đã có người yêu, hay những món quà được tặng, lòng cô lại quặn thắt. Tay siết chặt, mắt nhìn xuống chân. Đùa mà như thật, thật mà như đùa.
Trần Ngọc Anh nhận ra tâm trạng của cô. "Mày biết tao từng nói gì với Hùng không?"
Mai Minh Châu ngẩng lên. "Nói gì?"
"Một là công khai, hai là giải tán!" Trần Ngọc Anh đáp, giọng chắc nịch.
Điện thoại nằm im trên bàn đá. Mai Minh Châu do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không động vào. Cô tự nhủ vài ngày nữa mọi thứ sẽ ổn hơn. Một nụ cười tự giễu thoáng qua, cô biết chính mình: thiếu quyết đoán, biết rõ bản thân không cam lòng nhưng vẫn cố nhịn.
Bản tính cô vẫn thế, gặp bế tắc là tịnh tâm vài ngày, không đυ.ng đến điện thoại, sống nhàn nhạt qua ngày. Không vui, cũng chẳng buồn. Như người vừa từ rừng sâu bước ra.
Sáng sớm, Kiều Ngọc Linh vừa mở mắt đã thấy tin nhắn của Mai Minh Châu. Nàng chau mày, tâm trạng vốn yên bình bỗng chốc tụt dốc không phanh. Đọc xong, nàng thờ ơ lướt qua, chẳng buồn thả một biểu cảm nào.
Có phải cô ấy vẫn để bụng chuyện hôm qua không? Càng nghĩ, Kiều Ngọc Linh càng hậm hực. Nàng bật dậy khỏi giường, lòng dâng lên một cảm giác khó chịu khó tả, tự nhủ mình thật trẻ con.
“Được thôi, để xem không thèm để ý cô ấy vài ngày thì thế nào!” Nàng bực bội tự nhủ, quyết tâm dứt khoát.
Đến công ty, Kiều Ngọc Linh lặng lẽ ngồi vào chỗ. Trần Nguyên Vân ở bàn bên cạnh tươi rói chào nàng, kéo ghế sát lại, giọng hào hứng: “Chị Linh, bánh hôm qua ngon không?”
Kiều Ngọc Linh thoáng nhớ đến hương vị ngọt ngào tối qua, nhưng tin nhắn sáng nay như cái gai đâm vào lòng. Nàng xị mặt, giọng nhạt nhẽo: “Không ngon. Dở.”
Trần Nguyên Vân ngẩn ra: “Ò, tiếc thật. Nhưng caption chị đăng làm em tò mò lắm, bạn trai tặng hả?”
Cô nàng hẩy tay Kiều Ngọc Linh, mắt lấp lánh hóng chuyện, trái ngược hoàn toàn với vẻ ủ rũ của nàng.
“Chị em nói gì mà rôm rả vậy, cho anh tham gia với được không?”
Nguyễn Quốc Huy bất ngờ chen vào. Trần Nguyên Vân giật mình hét toáng, mắt trợn tròn. Tiếng hét vang lên làm Kiều Ngọc Linh giật bắn, tim đập thình thịch, đầu óc ong ong.
Nguyễn Quốc Huy cũng hoảng hồn lùi lại, suýt nữa hồn vía lên mây. “Có chuyện gì vậy?”
Một đồng nghiệp tò mò hỏi vọng tới. “Không có gì đâu ạ.”
Trần Nguyên Vân vội đáp, rồi quay sang Nguyễn Quốc Huy, giọng trách móc: “Anh Huy, lần sau đừng hù em thế nữa. Em sắp bị bệnh tim vì anh rồi đấy!”
Nguyễn Quốc Huy cười lớn: “Anh nghe câu đấy ra hai nghĩa đấy nhé. Mà hai cô nương đang nói gì, kể anh nghe với?”
Trần Nguyên Vân phẩy tay: “Chuyện tỷ muội chúng tôi, mời huynh đài đi chỗ khác chơi.”
Hắn nhướng mày: “Thế sao nổi? Anh lỡ đặt đồ ăn sáng thừa hai phần mang cho hai người, vậy mà bị đuổi thế này chắc…”
Chưa dứt lời, Trần Nguyên Vân đã sáng mắt, vội túm áo hắn, kéo ghế mời ngồi: “Mời ngồi, mời ngồi. Anh em thân thiết thế này, sao nỡ xua đuổi nhau!”
Kiều Ngọc Linh ngồi đó, mắt lờ đờ, mặc kệ hai người tự biên tự diễn. Nguyễn Quốc Huy khẽ liếc nàng, nhớ lại dòng caption tối qua. Hắn linh cảm có gì đó không ổn. Thực ra, hắn thích Kiều Ngọc Linh từ lâu, chỉ là chưa tìm được cơ hội thổ lộ.
Hắn thường bóng gió, đồng nghiệp cũng nhiệt tình đẩy thuyền, nhưng nàng cứ lơ đi, né tránh. Dần dà, hắn nản lòng. Facebook nàng để trạng thái độc thân, nhưng ai mà biết được sự thật? Hắn thở dài, không làm phiền nàng nữa, nắm chặt tay hạ quyết tâm rồi rời đi.
Trần Nguyên Vân cầm phần bánh mì pate nóng hổi, mùi thơm lan tỏa khiến bụng Kiều Ngọc Linh réo lên. Nàng mím môi, giọng gắt gỏng: “Vân, em ăn thì ăn xa ra chút. Mùi nồng quá.”
Trần Nguyên Vân gật gù: “Ồ, vâng. À mà chị ăn sáng chưa? Đây có hai phần, sếp Huy đặt, em cũng có lòng mời. Ăn đi cho có sức, chứ em thấy chị héo quắt cả người rồi.”