Chương 43: Tông xe

Kiều Ngọc Linh đơ ra. Đến khi về đến nhà, xuống xe, cởi mũ, cởϊ áσ, nàng mới ngửi thấy mùi xoài thơm ngào ngạt, hương vị nàng thích nhất. Quay đầu lại, cô đã đi mất.

Nàng mở cửa vào nhà trọ. Kiều Ngọc Linh mở điện thoại, đã mười giờ tối. Nàng vào cuộc trò chuyện của cô và nàng, khung chat màu hồng với biểu tượng trái tim, thời gian nhắn tin cách đây vài tiếng. Kiều Ngọc Linh tìm một góc thật đẹp, chụp túi bánh bông lan vị nàng thích, kèm dòng caption nhỏ.

"Được mua cho đúng vị mình thích." Nhanh chóng, bài đăng nhận được nhiều bình luận.

Đầu tiên là hội chị em cây khế của nàng. Chu Quỳnh Nga: "Gì đây, là người yêu mới mua cho đúng không? Mày khai báo đi."

Vũ Thúy Ngân: "Ngon thế, cho xin miếng đi."

Nàng đáp lại Chu Quỳnh Nga: "Mày đoán xem."

Chu Quỳnh Nga gắn thẻ Vũ Thúy Ngân trên dòng trạng thái đầy ẩn ý: "Mày xem, kiểu giấu giếm, lấp liếʍ thế này là đúng đắn lắm à. Thành thật khai báo đi, đừng để tao mai phải mò lên chỗ mày lôi cổ mày ra."

Vũ Thúy Ngân đáp lại không chút do dự: "Nói thẳng ra đi, che che đậy đậy thì còn gì là chị em."

Chu Quỳnh Nga bồi thêm một câu sắc lẹm: "Có người yêu mới thì cứ mạnh dạn khoe ra cho thiên hạ biết."

Kiều Ngọc Linh đọc xong, bất giác bật cười thành tiếng. Hình ảnh Mai Minh Châu lướt qua tâm trí nàng, như một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo dòng nước ấm áp chảy tràn trong l*иg ngực. Cảm giác này, đã lâu lắm rồi nàng không còn được trải qua, giờ đây bỗng sống động đến lạ.

Dưới bài đăng, vài bình luận từ đồng nghiệp và cấp trên xen vào, khuấy động thêm không khí. Đỗ Tiến Hoàng nhắn: "Nào, đi cà phê không?"

Kiều Ngọc Linh đáp ngắn gọn: "Về rồi à."

Đỗ Tiến Hoàng lập tức hào hứng: "Về để còn hỏi cưới em yêu chứ."

Kiều Ngọc Linh thả ngay biểu cảm phẫn nộ, rồi mặc kệ chẳng buồn trả lời thêm.

Nguyễn Quốc Huy chen vào: "Gì đây? Ai mua tặng hoa khôi của phòng makerting thế này?"

Trần Nguyên Vân góp vui: "Chị đừng ăn vội, mai mang cho em ké với, chia sẻ mới ngon."

Kiều Ngọc Linh thầm nghĩ, ăn một mình mới là chân ái, ai bảo phải sẻ chia làm gì. Trần Nguyên Vân lại nhắn tiếp: "Mai hai ta thủ thỉ tâm sự bí mật nhé."

Nguyễn Quốc Huy lập tức nhảy vào: "Thủ thỉ gì thế, cho anh tham gia với được không?"

Trần Nguyên Vân thẳng thừng: "Chuyện đàn bà con gái, anh xen vào làm gì."

Nguyễn Quốc Huy không chịu thua: "Anh có thể giả làm đàn bà lúc đó được không?"

Kiều Ngọc Linh đặt điện thoại xuống, mười lăm phút trôi qua mà vẫn chưa thấy tin nhắn báo cô đã về. Nàng đứng dậy, chọn chiếc váy ngủ nhẹ nhàng, bước vào phòng tắm để thư giãn. Có lẽ khi nàng tắm xong, Mai Minh Châu sẽ nhắn lại.

Trên đường về trọ, Mai Minh Châu lái xe qua một con ngõ nhỏ hẹp. Bên phải ngõ, quán bi-a vẫn sáng đèn dù trời đã muộn. Cô cẩn thận bóp còi từng khúc cua, đôi mắt tập trung quan sát.

Đúng lúc xe cô ngang qua quán, từ xa, hai chiếc Wave xanh và hồng lao tới với tốc độ chóng mặt, như muốn phi thẳng vào trong.

Đồng tử Mai Minh Châu giãn to vì kinh hãi, tay vội đánh lái để tránh. Nhưng trong cơn hoảng loạn, cô không kịp xử lý, xe va chạm mạnh với hai chiếc kia.

Cả ba cùng ngã nhào xuống đường. Mai Minh Châu lăn mấy vòng, ôm cánh tay đau nhức vì tiếp đất, hai chiếc xe còn lại cũng chẳng khá hơn.

Chưa kịp định thần, hai gã ăn mặc kiểu dân tổ, dáng vẻ hung tợn, tiến tới. Một tên túm cổ áo cô, gằn giọng: "Mày bị mù à? Đi kiểu gì mà ngu thế hả."

Tên còn lại hùa theo: "Đi dở hơi vậy thì bán xe đi, đυ.ng vào bọn tao mà không đền thì liệu hồn."

Mai Minh Châu bị túm áo, cơ thể chới với, cơn đau từ tay và chân lan tỏa khi ma sát mạnh trên mặt đường đá. Sợ hãi dâng lên từ đáy lòng, nhưng cô không chịu khuất phục.

Tức giận bùng cháy, át đi nỗi hoang mang ban đầu. Tay cô siết chặt cổ tay tên đang túm áo mình, giọng khàn đặc vì đau nhưng đầy thách thức: "Đi sai đường, không thèm nhìn trước sau, lao sang như điên rồi còn dám mở mồm trách tao? Mấy thằng óc ngắn như chúng mày mua bằng lái xe à."

Hai gã nghe xong nổi điên. Một tên gầy nhẳng, mặt hóp như kẻ nghiện, giơ tay tát mạnh vào mặt cô. Lực đánh khiến Mai Minh Châu nghiêng đầu, đầu óc bần thần, mũ bảo hiểm lộn xộn, cột tóc không chắc tuột xuống.

"Hóa ra là con gái. Đừng tưởng tao không dám đánh, mày dám mở miệng chửi ai hả?" Tên đó gầm lên.

Tên còn lại cười khẩy: "Phải để bọn tao dạy dỗ thì mới biết câm mồm lại à."

Cú tát làm lý trí cô tan biến. Đôi mắt Mai Minh Châu đỏ ngầu, ngón tay nhanh chóng tháo quai mũ bảo hiểm. Với tất cả sức lực, cô đập thẳng mũ vào mặt tên đang túm áo mình.

"Aaa!" Hắn ôm mặt gục xuống, rêи ɾỉ đau đớn. Tên còn lại sững sờ vài giây, rồi như hóa thú lao tới. Mai Minh Châu gần như nín thở, tay siết chặt dây mũ, bản năng mách bảo tung cú ném tiếp theo. Nhưng lần này, mũ bay sượt qua người hắn, không trúng đích.

Nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, Mai Minh Châu ôm tay chân đau nhức, lết từng bước thoát thân. Tên ôm mặt dưới đất đã đứng dậy, thấy cô chậm chạp chạy trốn, hắn không vội đuổi mà bước theo, miệng buông lời nhục mạ.

"Ha, con nhỏ này hóa ra cũng mạnh miệng gớm. Chạy đi, tao xem mày trốn được bao xa. Để rồi tao cho mày biết thế nào là tuyệt vọng."

Tên kia lao tới, ánh mắt tóe lửa khó chịu, túm chặt tóc Mai Minh Châu rồi quật mạnh cô xuống đất. Vết thương trên tay, trên chân cô bị kéo lê, cọ xát đau rát trên nền đất cứng ngắc, lởm chởm đá. Cô khẽ rên lên: "A…"

Đau đớn vừa trào dâng, hàng loạt lời mỉa mai sắc lẹm đã bật ra từ miệng cô. Mai Minh Châu ôm đầu, co người lại để tránh những cú đá như búa tạ giáng vào bụng, nhưng lưng cô thì không thoát nổi.

"Đá mạnh vào cho tao xem nào."

"Cho nó một trận nhớ đời đi."

Dù cơn đau gào thét trong cơ thể, Mai Minh Châu vẫn nghiến chặt răng, ánh mắt rực cháy căm hờn lóe lên giữa màn đêm. "Hai thằng khốn nạn này..."

"Con nhỏ này, ăn đòn mà vẫn ngoác mồm được à. Im ngay đi."

Tên kia vung chân định đá thẳng vào mặt cô, may mà cô kịp giơ tay chặn lại. Cú đá mạnh như trời giáng khiến tay cô đau điếng, da thịt như bị xé toạc, nhức nhối đến tận xương. Lưng cô cũng chẳng khá hơn, sức mạnh của đám đàn ông này vượt xa tưởng tượng của cô.

Mai Minh Châu siết chặt nắm tay, cảm nhận túi quần khẽ rung lên, nhưng tâm trí cô giờ đây chỉ ngập trong những cú đá liên hồi. Quần áo lấm lem, cọ xát trên mặt đường bẩn thỉu, hơn nửa thân trên cô thấm đẫm đau đớn, vết thương nặng chất chồng.

Ánh đèn đường trong ngõ hắt xuống yếu ớt, cả con ngõ im lìm, chỉ còn tiếng những cú đá xé gió vang vọng trên người cô. Ban đầu, Mai Minh Châu còn gầm gừ phản kháng, còn cố vùng vẫy chống trả, nhưng giờ đây sức lực cạn kiệt, cô bất lực hoàn toàn.

Chỉ còn biết nằm im chịu trận, từng cú đá như muốn nghiền nát cô. Mệt mỏi khiến tay cô buông lỏng, bất ngờ một cú thúc mạnh từ phía sau đập vào đầu, khiến mặt cô trượt vài phân trên mặt đất gồ ghề, đầy sỏi đá.

"Aaa…"

Da mặt xước xát, đau đớn dâng trào đến mức Mai Minh Châu gần như ngất đi. Cô yếu ớt kêu lên một tiếng, sức lực tan biến.

Đôi mắt hé mở, cô thấy mình nằm gọn bên lề đường, người phủ đầy bụi bẩn, tóc tai bám lá khô, chiếc xe máy cũng bị quẳng sang một góc. Cô thử cử động khớp tay, nhưng vô ích, chẳng còn chút cảm giác nào.

Nằm đó gần 20 phút, các ngón tay cô mới khẽ động đậy, rồi từ từ chống đỡ cơ thể ngồi dậy. Gai cây bên đường bám chặt vào người, khiến Mai Minh Châu bứt rứt khó chịu. Cô nghiêng người, chậm chạp như rùa bò để thoát khỏi bụi gai, tay giơ lên trước mặt run rẩy không ngừng.

Muốn móc điện thoại trong túi quần, nhưng túi quá chật, tay đau nhức và run rẩy khiến cô bất lực, như thể mọi sức mạnh đã bị rút cạn.

Mai Minh Châu ngồi thẫn thờ, đôi mắt sáng rực như muốn xuyên qua từng kẽ lá, ngắm bầu trời đêm đen kịt, tĩnh lặng, không một ánh sao lung linh nào điểm xuyết. Cô nhếch mép cười khinh bỉ hai gã kia, hít sâu một hơi, lưng cố thẳng, ngực phập phồng nhịp nhàng.

May mắn thay, con ngõ này chính là lối về nhà trọ của bạn thân cô, nơi cô vẫn thường đi qua. Dù chân đau, tâm trí hoảng loạn khiến cô kiệt sức hơn bình thường, cô vẫn thở dốc, mệt mỏi nhưng không bỏ cuộc.

"Ngọc Anh." Cô dồn hết sức lực, gào lên một tiếng vang vọng.

Bên trong căn nhà trọ ba tầng, ánh đèn vẫn còn le lói, bất chợt vang lên một tiếng "Ơi" đầy ngỡ ngàng. Rồi tiếng bước chân dồn dập vội vã lao ra, Mai Minh Châu co người lăn tròn vào sân, cánh cổng bật mở toang.

Không chỉ có Trần Ngọc Anh xuất hiện, mà cả bác chủ nhà từ tầng dưới cũng bước ra theo, tay còn cầm chùm chìa khóa kiểm tra xe. Tầng một vốn chỉ sáng một bóng đèn mờ nhạt ban nãy, giờ bỗng rực rỡ ánh sáng như bừng tỉnh.

Trần Ngọc Anh trợn tròn mắt, sững sờ, đôi mắt hoe đỏ chỉ trong tích tắc. Nàng lao tới, giọng run run không tin nổi cảnh tượng trước mặt. Bác chủ nhà theo sau, khuôn mặt thoáng kinh ngạc rồi chuyển sang lo lắng, vội vàng hỏi.

"Cháu gái, con bị sao mà ra nông nỗi này? Ai đánh con thế? Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Mai Minh Châu, mặt mũi chi chít vết thương, nở nụ cười gượng gạo, giọng yếu ớt đáp: "Chú ạ, cháu bị tông xe. Bọn nó túm cháu lại đánh." Đầu óc cô quay cuồng, vừa đau vừa hoang mang, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh trước ánh mắt lo lắng của hai người.

Sắc mặt bác chủ nhà tối sầm, giọng trầm xuống giận dữ. "Con có biết bọn nó là ai không? Chúng chạy mất rồi à?"

"Dạ, cháu không biết. Nhưng nãy bọn nó tông cháu ở quán bi-a đầu ngõ." Mai Minh Châu đáp, tay bất giác siết chặt, cố nhớ lại khoảnh khắc hỗn loạn ấy.

Bác chủ nhà gật đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Con cứ nghỉ đi, để chú ra đó xem. Tóm được bọn nó, chú xử cho."

"Dạ, vâng ạ. À chú, xe cháu bị hai thằng đó ném bên phải chỗ tường vỡ kia. Chú xem dắt về giúp cháu với." Cô chỉ tay về góc tối mịt mùng, cây cỏ um tùm, lòng thoáng lo không phải vì sợ mất xe, mà vì chìa khóa chẳng biết còn hay không.

"Được. Con nghỉ đi, để chú lo." Bác chủ nhà gầm gừ, lao ra ngoài như cơn gió, ánh mắt tóe lửa như muốn xé tan bóng tối. Mai Minh Châu chợt nhớ lời Trần Ngọc Anh từng kể khi mới dọn đến đây: bác chủ nhà là người không vừa, từng là tay máu mặt một thời. Giờ ông đã khuất dạng dưới ánh đèn đường mờ ảo, khói bạc.

Trần Ngọc Anh vội dìu cô vào nhà, tay run run lấy hộp thuốc, cẩn thận xem vết thương trên tay, chân cô. Mai Minh Châu mỉm cười nhạt, lòng nhẹ đi đôi chút, thở phào. Cô đã an toàn, dù cơ thể vẫn đau ê ẩm.

Trần Ngọc Anh cau mày, nước mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào. "Mày điên à? Bị đánh ngay gần nhà tao mà không gọi tao ra? Tao đánh chết hai thằng khốn đó! Sao để bị thương nặng thế này?"

Mai Minh Châu nhìn bạn, ánh mắt dịu lại, khẽ nói. "Tao muốn gọi lắm, nhưng chưa kịp thì bọn nó túm tao đánh tơi bời rồi." Cô cười khổ, giọng lạc đi khi nhớ lại khoảnh khắc hoảng loạn ấy.

"Mai tao đưa mày đi viện kiểm tra cho chắc. Giờ chỉ lau vết thương, băng tạm thôi." Trần Ngọc Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng sát trùng cho cô.

"Vậy đủ rồi. Mai đi khám là ổn ngay." Mai Minh Châu gật đầu, cố tỏ ra lạc quan dù người vẫn nhức nhối.

"Tí tao lấy quần áo tao cho mày mặc. Đồ mày bẩn hết rồi." Trần Ngọc Anh nhìn cô, thở dài.

Nghe vậy, Mai Minh Châu mới để ý: chiếc áo sơ mi trắng tinh giờ loang lổ màu nâu đất, lá khô và cát bám đầy. Cô cười méo mó, không dám động mạnh, sợ vết thương lại rỉ máu. "Điện thoại tao vẫn sống này."

Cô nói bâng quơ, giơ tay lên. Nhưng bàn tay run lẩy bẩy, tay kia nắm lấy cũng chẳng khá hơn. Cô run không phải vì đau, mà vì nỗi sợ vẫn chưa tan, dù đã thoát nạn.

Trần Ngọc Anh nhìn cô, mặt mày tối sầm, gằn giọng. "Hai thằng khốn đó mà để bác chủ nhà túm được, tao đánh chết chúng nó!"

"Tao đi qua quán bi-a gần nhà mày, hai thằng đó lao ngược chiều, nhanh như điên. Đúng lúc tao đi qua thì tông vào tao. Xong còn tát tao một cái đau điếng. Tao định chạy về mách mày, nhưng bọn nó túm tao, ném xuống đất, chửi tao ghê tởm." Mai Minh Châu kể, giọng run run, đầu óc như tua lại từng giây kinh hoàng.

Trần Ngọc Anh không nói gì, chỉ tiến tới ôm cô vào lòng, vỗ về. "Đừng sợ. Sau này có gì cứ mách tao. Tao xem ai dám động vào mày nữa." Giọng nàng chắc nịch, ấm áp.

Nửa tiếng sau, bác chủ nhà trở lại, dắt theo chiếc xe máy xước nhẹ, vỡ chút vỏ. Mặt ông hầm hầm, rõ là bực vì hai kẻ kia đã cao chạy xa bay. Ngõ nhỏ, tối om, chẳng có camera, báo cảnh sát cũng khó. Mai Minh Châu chỉ biết cảm ơn, hứa lần sau sẽ cẩn thận hơn.

"Con còn nhớ mặt hai thằng đó không?" Bác chủ nhà hỏi, mắt vẫn tóe lửa.

"Dạ, còn ạ." Cô gật đầu, hình ảnh hai gã ấy vẫn in rõ trong đầu.

"Được. Thấy chúng nó là báo chú ngay. Nhớ chưa! Báo cả cảnh sát nữa." Bác chủ nhà dặn, giọng nghiêm nghị.

Mai Minh Châu cười nhẹ. "Cháu nhớ rồi chú ạ. Mai cháu sẽ báo cảnh sát."

"Được. Tắm rửa rồi nghỉ đi. À, đã báo bố mẹ chưa?"

"Vâng ạ." Cô đáp, lòng dần bình yên hơn, dù cơ thể vẫn rã rời.