Chương 41: Tặng hoa ngày lễ

Sáng thứ hai, tiết trời dịu mát, dễ chịu, như một bức tranh mùa thu hoàn mỹ. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, lấp lánh ánh nắng nhẹ nhàng rải xuống khắp nơi. Mai Minh Châu bước ra khỏi cửa, cảm giác khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể. Cô khẽ đưa tay chạm vào túi áo, ngón tay lướt qua một hộp nhỏ cứng cáp, góc cạnh, khiến khóe môi cô bất giác cong lên một nụ cười kín đáo. Chiếc xe của cô nhanh chóng hòa vào dòng người tấp nập, lướt đi trong không khí mát lành của buổi sớm.

"Kính coong..." Tiếng chuông cửa vang lên, âm thanh giòn giã phá tan sự tĩnh lặng trong ngôi nhà. Kiều Ngọc Linh, vừa từ phòng tắm bước ra, mái tóc còn ẩm ướt, vài giọt nước lấp lánh đọng trên vai. Nàng vội vã lau tay, chạy nhanh ra mở cửa. Cánh cửa vừa hé, đôi mắt Kiều Ngọc Linh mở to, sự kinh ngạc xen lẫn niềm vui. Trước mặt nàng, Mai Minh Châu đứng đó, rạng rỡ, trên tay ôm một bó hoa hồng đỏ thắm, những cánh hoa mịn màng còn vương vài giọt sương sớm long lanh như ngọc. Nụ cười trên môi Mai Minh Châu dịu dàng mà ấm áp, cô khẽ nói: "Chào buổi sáng. Nhân ngày Phụ nữ, chúc bạn Linh nhà ta ngày càng xinh, cuộc sống thuận lợi, tiền vào như nước nhé."

Lời chúc tuy mộc mạc, nghe qua có phần giống lời chúc Tết, nhưng với một người ít khi nói những câu sến sẩm như Mai Minh Châu, đây đã là cả một nỗ lực đáng trân trọng. Bó hoa còn chưa kịp trao tay, Kiều Ngọc Linh đã bất ngờ lao tới, vòng tay ôm chầm lấy cô. Đôi tay mềm mại của Kiều Ngọc Linh quàng qua cổ Mai Minh Châu, kéo cô vào một cái ôm thật chặt. Rồi như một cơn gió thoảng, Kiều Ngọc Linh khẽ hạ xuống một nụ hôn ngay cạnh khóe môi cô, nhẹ nhàng nhưng đủ khiến trái tim rung động.

Mai Minh Châu tròn mắt ngạc nhiên, đôi má bất giác ửng hồng. Cô vòng tay ôm lấy Kiều Ngọc Linh, nhấc bổng nàng lên trong một động tác dứt khoát, bước nhanh vào nhà. Cả người cô nóng bừng, trái tim đập loạn nhịp, cảm giác ấm áp từ cơ thể Kiều Ngọc Linh truyền qua khiến cô không khỏi bối rối. Bó hoa hồng vẫn được cô giữ chặt trong tay, những cánh hoa đỏ thắm khẽ rung theo nhịp bước. Kiều Ngọc Linh dường như không có ý định rời khỏi vòng tay cô, cả người nàng dán sát vào Mai Minh Châu. Bộ quần áo ngủ mỏng manh, vải lụa nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể Kiều Ngọc Linh, để lộ từng đường cong mềm mại. Mai Minh Châu cảm nhận rõ sự êm ái, độ đàn hồi từ cơ thể nàng, và một khoảnh khắc thoáng qua, những suy nghĩ xấu xa lướt qua tâm trí cô.

Kiều Ngọc Linh vẫn còn mơ màng trong cơn ngái ngủ, chợt nhớ ra hôm nay là ngày Phụ nữ Việt Nam khi nhìn thấy bó hoa trên tay Mai Minh Châu. Một niềm vui sướиɠ bất ngờ dâng trào trong lòng, trái tim nàng như nhảy múa, tâm trạng buổi sáng đạt đến đỉnh điểm của hạnh phúc. Không kìm được cảm xúc, Kiều Ngọc Linh nghiêng người, liên tục đặt những nụ hôn nhẹ lên má, lên trán Mai Minh Châu, từng cái hôn như những cánh hoa rơi, dịu dàng mà đầy tinh nghịch.

Mai Minh Châu bị những nụ hôn bất ngờ làm cho choáng váng, đôi má càng thêm đỏ, sự ngượng ngùng khiến cô chỉ muốn tìm một góc để trốn. Cô khẽ thì thầm, giọng nhỏ như sợ ai đó nghe thấy: "Hôn ở ngoài bị người ta thấy thì sao?"

Kiều Ngọc Linh bật cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng rằm, giọng nàng vô tư mà để lộ cá tính, thách thức: "Kệ người ta chứ. Mình hôn là chuyện của mình."

Mai Minh Châu chỉ biết cười khẽ, ánh mắt lấp lánh sự dịu dàng. Cô nhẹ nhàng ôm Kiều Ngọc Linh, đặt nàng ngồi lên mép bàn ăn, động tác cẩn thận như sợ làm nàng giật mình. Khi hơi ấm từ vòng tay Mai Minh Châu rời đi, Kiều Ngọc Linh cảm thấy một khoảng trống thoáng qua, sự hụt hẫng len lỏi trong lòng. Mai Minh Châu nhẹ nhàng đặt bó hoa hồng rực rỡ vào tay Kiều Ngọc Linh. Nếu là ngày thường, có lẽ Kiều Ngọc Linh đã nâng niu bó hoa, ngắm nghía từng cánh, rồi chụp hàng loạt bức ảnh với đủ kiểu dáng. Nhưng hôm nay, tâm trí nàng chỉ hướng về Mai Minh Châu. Nàng đặt bó hoa sang một bên, đôi tay nhỏ nhắn vươn về phía cô, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ.

Mai Minh Châu khẽ bước tới, một tay vòng qua cổ Kiều Ngọc Linh, ngón tay cô chạm vào làn da mềm mại, cảm giác mát lạnh từ một vật nhỏ khiến Kiều Ngọc Linh khẽ rụt cổ theo bản năng, một cảm giác nhột nhột lan tỏa. Cô dịu giọng, thì thầm: "Ngồi yên chút nào."

Kiều Ngọc Linh ngơ ngác, đôi mắt to tròn ánh lên sự tò mò. Một cảm giác lành lạnh xen lẫn nhột nhột ở cổ khiến nàng cố kìm nén, ngồi ngoan để Mai Minh Châu tiếp tục hành động bí ẩn của mình. Nàng hỏi, giọng nhỏ nhẹ: "Đang làm gì vậy?"

"Chờ chút." Mai Minh Châu đáp ngắn gọn, ánh mắt tập trung, đôi tay khéo léo hoàn thành công việc.

Cô nở nụ cười hài lòng, Mai Minh Châu lấy điện thoại, mở camera trước và đưa cho Kiều Ngọc Linh xem. Cô đứng sau, hai tay chống lên bàn, như thể ôm Kiều Ngọc Linh vào lòng. Kiều Ngọc Linh nhận lấy điện thoại, ban đầu còn ngơ ngác, nhưng khi nhìn vào màn hình, đôi mắt nàng sáng rực. Trên cổ cô, từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc vòng bạc nhỏ xinh, lấp lánh ánh sáng tinh khôi, đơn giản nhưng đầy tinh tế.

Kiều Ngọc Linh như lạc vào giấc mơ, ngón tay khẽ chạm vào chiếc vòng, cảm giác mát lạnh từ kim loại khiến trái tim nàng rung lên từng nhịp hạnh phúc. Đôi mắt nàng dán chặt vào chiếc vòng, lấp lánh niềm vui không thể che giấu. Nhìn phản ứng của Kiều Ngọc Linh, Mai Minh Châu mỉm cười, trong lòng đoán rằng nàng hẳn là đã thích món quà, nhưng vẫn muốn xác nhận. Cô khẽ hỏi: "Thích không?"

Kiều Ngọc Linh rời mắt khỏi chiếc vòng, đôi môi nhỏ nhắn chu lên, nàng bỏ điện thoại xuống, nhướn người ôm lấy eo Mai Minh Châu. Một nụ hôn vang lên "chụt" trên má cô, âm thanh trong trẻo như một nốt nhạc. Mai Minh Châu cảm nhận được sự ấm áp từ đôi môi ấy, khóe miệng cô bất giác cong lên, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc ngập tràn. Tay cô nhẹ nhàng đặt lên vòng eo nhỏ nhắn của Kiều Ngọc Linh, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. Tiếng thở dốc khe khẽ của Kiều Ngọc Linh hòa quyện trong không gian, như một bản nhạc dịu dàng.

________________________________________________________________________________________

Kiều Ngọc Linh hôm nay rực rỡ lạ thường, từng chi tiết trên người nàng đều được chăm chút tỉ mỉ, từ mái tóc óng ả được uốn nhẹ, chiếc váy ôm sát tôn dáng, đến đôi giày cao gót ánh kim lấp lánh. Nàng bước vào đại sảnh công ty, ánh mắt tự tin, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Vừa đặt chân vào không gian rộng lớn, thoảng mùi hương nước hoa nhè nhẹ từ nàng lan tỏa, Trần Nguyên Vân ở góc đã lập tức chú ý. Đôi mắt Trần Nguyên Vân sáng lên, nàng vội vã chạy tới, bước chân nhanh nhẹn như chú sóc, tay khoác lấy cánh tay Kiều Ngọc Linh, nụ cười rạng rỡ nở trên môi: "Chị Linh, chị mới mua vòng cổ à? Đẹp thế."

Lời khen chân thành của Trần Nguyên Vân khiến Kiều Ngọc Linh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng, sự hãnh diện lấp đầy ánh mắt. Nàng khẽ nghiêng đầu, sợi dây chuyền lấp lánh ánh bạc dưới ánh đèn văn phòng, như muốn kể một câu chuyện riêng. Trong khoảnh khắc, nàng suýt buột miệng khoe: "Đây là người yêu chị mua cho." Nhưng rồi, nàng kìm lại, chỉ mỉm cười tinh nghịch, ánh mắt lướt qua gương mặt háo hức của Trần Nguyên Vân: "Tinh mắt phết nhỉ? Bạn chị mua cho sáng nay đấy."

"Ngày gì mà mua tặng?" Trần Nguyên Vân ngây ngô hỏi, đôi lông mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt tràn đầy tò mò. Không đợi Kiều Ngọc Linh trả lời, nàng bỗng reo lên, giọng trong trẻo vang khắp đại sảnh: "A, ngày Phụ nữ!"

Tiếng hét bất ngờ của Trần Nguyên Vân như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, lập tức thu hút hàng chục ánh mắt từ những người xung quanh. Những cái nhìn dò xét, nghi ngờ, thậm chí tò mò đổ dồn về phía hai cô gái. Kiều Ngọc Linh cảm nhận được từng ánh mắt như mũi kim châm nhẹ, má nàng nóng bừng, xấu hổ. Trần Nguyên Vân cũng không khá hơn, đôi tay vội vàng che mặt, hai người lén nhìn nhau, rồi như một phản xạ, họ nắm tay kéo nhau chạy vội về phía thang máy, tiếng giày cao gót của Kiều Ngọc Linh vang lên lách cách trên sàn đá hoa.

Bước vào thang máy, không gian yên tĩnh bỗng làm Kiều Ngọc Linh thở phào, nhưng nàng vẫn không kìm được, trừng mắt nhìn Trần Nguyên Vân, giọng trách móc pha chút trêu chọc: "Mới sáng ra mày đã hét lớn thế, năng lượng lúc nào cũng tràn đầy thế hả?"

Trần Nguyên Vân bĩu môi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ vô tội, nàng khẽ nghiêng đầu, tóc mái lòa xòa trước trán: "Em chỉ là bất ngờ tí thôi mà."

Kiều Ngọc Linh không thực sự giận, chỉ khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ. Cả hai rời thang máy, trở về vị trí làm việc của mình. Không gian văn phòng dần trở nên nhộn nhịp khi mọi người lục tục kéo đến. Những tiếng cười nói, tiếng bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang khiến căn phòng vốn yên tĩnh bỗng chốc ồn ào như một khu chợ nhỏ. Nhưng khi đồng hồ điểm giờ làm việc, cả phòng lập tức im bặt, không một tiếng động thừa, ai nấy đều tập trung vào công việc của mình, chỉ còn tiếng gõ phím đều đều vang lên.

Trần Nguyên Vân, không kìm được sự tò mò, khẽ nghiêng người sang bàn Kiều Ngọc Linh, giọng thì thầm như sợ ai nghe thấy: "Ơ, hôm nay là ngày Phụ nữ mà thấy đám con trai phòng này im thế nhỉ, không thấy có tiếng động gì?"

Kiều Ngọc Linh chỉ khẽ nhún vai, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính, giọng nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát: "Chị không biết. Chắc là để cuối buổi làm."

Trần Nguyên Vân nghe vậy, đôi mắt lấp lánh sự háo hức từ sáng sớm dường như hơi mờ đi. Nàng ngồi thẳng lại, đôi tay chống cằm, ánh nhìn xa xăm. Sáng nay, khi biết hôm nay là ngày Phụ nữ Việt Nam, nàng đã tưởng tượng đến những món quà bất ngờ, những lời chúc rộn ràng, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như bình lặng như một ngày làm việc bình thường. Sự thất vọng thoáng hiện trên gương mặt nàng, nhưng nàng nhanh chóng giấu đi, khẽ thở dài.

Kiều Ngọc Linh ngược lại, không bận tâm đến những gì Trần Nguyên Vân đang nghĩ. Nàng mải mê với những suy nghĩ riêng, đôi lông mày khẽ chau lại khi nàng lướt điện thoại, tìm kiếm món quà phù hợp để tặng Mai Minh Châu. Sau một hồi lưỡng lự, ánh mắt nàng sáng lên khi nhìn thấy một cặp vòng tay đôi trên một trang mua sắm trực tuyến. Nàng mỉm cười, hình dung cảnh cả hai cùng đeo, lòng tràn đầy ấm áp.

Cuối buổi chiều, khi tiếng chuông tan tầm vang lên, không gian văn phòng bỗng sống động trở lại. Đúng như lời Kiều Ngọc Linh dự đoán, đám con trai trong phòng bất ngờ tổ chức một buổi liên hoan nho nhỏ để chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam. Những túi quà xinh xắn được trao tận tay từng người, kèm theo những lời chúc rộn ràng. Kiều Ngọc Linh nhận túi quà, khẽ cảm ơn bằng một nụ cười lịch sự, nhưng nàng từ chối lời mời đi ăn cùng. Nàng vội vàng chào tạm biệt mọi người, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng, lòng chỉ muốn nhanh chóng trở về.

Khi đặt chân xuống đại sảnh công ty, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên gương mặt nàng, Kiều Ngọc Linh bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên mình từ phía sau. Nàng khựng lại, nghi hoặc quay đầu. Nguyễn Quốc Huy đang chạy tới, gương mặt đỏ bừng vì vội vã, hơi thở hổn hển, trên tay ôm một bó hoa hồng đỏ thắm rực rỡ.

Thấy nàng dừng lại, Nguyễn Quốc Huy nở nụ cười rạng rỡ, bước chân chậm lại, tiến đến gần nàng. Bộ vest lịch lãm ôm sát cơ thể càng làm nổi bật dáng vẻ cao lớn của hắn, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Linh."

"Anh Huy, anh gọi em có gì không?" Kiều Ngọc Linh nghiêng đầu, giọng nói thẳng thắn, không chút vòng vo.

Nguyễn Quốc Huy thoáng lúng túng, không ngờ nàng lại hỏi trực diện như vậy. Hắn khẽ hắng giọng, đôi tay siết chặt bó hoa, đứng cách nàng một khoảng không xa không gần, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành: "Anh tìm em trên phòng nhưng nghe mọi người nói em mới về nên anh đuổi theo. Thực ra là... Nhân ngày Phụ nữ, anh chúc em xinh đẹp, mạnh mẽ và tuyệt vời, luôn hạnh phúc, rạng rỡ!"

Hắn nói xong, đôi tay run run đưa bó hoa hồng tới trước mặt nàng. Đại sảnh lúc này đông người qua lại, không ít ánh mắt tò mò hướng về phía họ. Những tiếng suýt xoa, những cái nhìn hâm mộ lấp ló sau những cuộc trò chuyện thì thầm, như thể họ đang chứng kiến một khoảnh khắc lãng mạn.

Kiều Ngọc Linh khẽ mỉm cười, nhưng đôi tay vẫn để yên, không nhận bó hoa. Nàng nhẹ giọng, lịch sự nhưng kiên quyết: "Em cảm ơn anh nhé, nhưng hoa thì thôi, chắc em không nhận đâu."

Nàng nghĩ thầm, nếu nhận bó hoa này giữa chốn đông người, chẳng phải sẽ khiến mọi người hiểu lầm sao? Một bó hoa hồng đỏ thắm, lại chỉ tặng riêng một người trong ngày này, dễ khiến người ta nghĩ sai về mối quan hệ của họ.

Nguyễn Quốc Huy nghe vậy, ánh mắt thoáng ủ rũ, đôi vai khẽ trĩu xuống. Hắn vội vàng giải thích, giọng nói có chút luống cuống: "Anh tặng mọi người trên phòng rồi, nhưng còn em. Ai anh cũng tặng tận tay, em không nhận là không nể anh rồi. Sau này mình còn giúp đỡ nhau nhiều trong công việc mà. Anh... Anh không có ý gì đâu."

Kiều Ngọc Linh khẽ nhíu mày, cân nhắc. Hắn đã nói đến nước này, nếu từ chối tiếp e rằng sẽ làm mất hòa khí. Bất chợt, ánh mắt nàng lướt qua bó hoa, nhận ra một bao lì xì nhỏ kẹp khéo léo giữa những cánh hoa, trông hơi phồng lên. Đôi mắt nàng mở to, lấp lánh sự bất ngờ. Nụ cười gượng gạo ban đầu bỗng chốc hóa thành một nụ cười rạng rỡ, chân thành, khóe môi cong lên đầy hạnh phúc. Nàng nghĩ thầm, với số tiền này, nàng có thể dẫn Mai Minh Châu đi ăn những món ngon, cùng nhau tận hưởng một buổi tối thật đáng nhớ!

Thấy nụ cười tươi tắn của Kiều Ngọc Linh, Nguyễn Quốc Huy cảm thấy lòng nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. Hắn nhìn nàng, ánh mắt đắm đuối, như thể đang lạc vào một giấc mộng đẹp, không muốn tỉnh lại.

Từ xa, ngoài đại sảnh, Mai Minh Châu lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng, đôi mắt cô ánh lên một tia cảm xúc khó tả.