Sáng sớm, không khí trong văn phòng rộn ràng như chợ Bình Điền. Tiếng hỏi han, chào đón vang lên liên tục, xoay quanh sức khỏe của Mai Minh Châu. Một đồng nghiệp bước tới, ánh mắt lo lắng, giọng nói ấm áp: “Chị Châu khỏe chưa mà đi làm rồi?”
Một người khác, tay cầm cốc cà phê, nhíu mày quan tâm: “Chị Châu khỏe rồi à? Sao không nghỉ thêm một ngày cho khỏe hẳn hẳn đi rồi đi làm.”
Những tiếng gọi tên “chị Châu…” xen lẫn sự tò mò và chân thành từ khắp các góc phòng. Mai Minh Châu, với nụ cười nhẹ nhàng trên môi, đáp lại từng người bằng giọng nói dịu dàng, không quên gửi lời cảm ơn vì sự quan tâm của mọi người. Đôi mắt cô lấp lánh sự biết ơn, nhưng sâu trong đó là chút mệt mỏi chưa kịp tan.
Hôm qua nghỉ làm, công việc dồn lại như núi. Những tờ giấy, tài liệu chất đầy trên bàn khiến Mai Minh Châu phải nhíu mày. Cô xoa thái dương, cảm giác đau đầu như muốn trỗi dậy. Ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, mắt chăm chú vào màn hình, cố gắng giải quyết từng nhiệm vụ.
Giờ nghỉ trưa đến, cô đã có hẹn ăn cùng đồng nghiệp, nên không rủ Kiều Ngọc Linh. Cô ngồi xuống, thở nhẹ, lấy điện thoại lướt Facebook để thư giãn. Bất chợt, một bài đăng của Kiều Ngọc Linh hiện lên. Tò mò, Mai Minh Châu nhấp vào. Hai thanh socola được chụp cận cảnh, kèm theo tên một người, hình như là sếp của Kiều Ngọc Linh.
Cô khựng lại, ký ức sáng nay ùa về. Kiều Ngọc Linh, với đôi mắt lấp lánh như sao, đã đưa cho cô một thanh socola. Giọng nói nàng tràn đầy niềm vui khi kể về buổi sáng hôm qua, về cách nàng có được hai thanh socola ấy. Nụ cười rạng rỡ của Kiều Ngọc Linh như ánh nắng, làm trái tim Mai Minh Châu ấm áp. Nhưng rồi, một chút ghen tuông len lỏi. Sếp của Kiều Ngọc Linh – người mà nàng nhắc đến với sự hào hứng – là ai mà khiến nàng vui đến vậy?
Mai Minh Châu mỉm cười, cố gắng gạt đi cảm giác khó chịu. Cô tự nhủ mình đang nhạy cảm quá mức. Kiều Ngọc Linh vốn thích quà tặng, và sếp nàng hẳn chỉ vô tư tặng thôi. Nhưng ký ức lại kéo cô về những ngày cũ, khi cô còn lặng lẽ đứng bên Kiều Ngọc Linh, giúp nàng thoát khỏi kẻ bám đuôi. Mỗi buổi tan tầm, Kiều Ngọc Linh luôn rạng rỡ, đôi mắt sáng lên, tay giơ cao món quà vừa nhận được, giọng nói đầy phấn khích: “Tadaaa… Nhìn này, tao mới được cho đấy.”
Mai Minh Châu cũng thường tặng quà cho nàng, nhưng chưa bao giờ được Kiều Ngọc Linh đăng lên story. Ngay cả một bức ảnh mờ ảo của nàng trên trang cá nhân của Mai Minh Châu, nàng cũng không cho phép. Cô thở dài, lòng chợt nặng nề. Là người thích công khai, Mai Minh Châu luôn muốn thông báo với cả thế giới rằng Kiều Ngọc Linh, người cô thầm yêu suốt tám năm, giờ đã là người yêu của cô. Nhưng Kiều Ngọc Linh lại chưa sẵn sàng. Nàng từ chối mọi bài đăng liên quan, như thể thời điểm chưa đến.
Mai Minh Châu cúi đầu, đôi mắt thoáng buồn, lướt qua album ảnh trong điện thoại. Tám phần mười là ảnh và video của Kiều Ngọc Linh: từ những bức ảnh mờ nhòe ngày đầu đến những khoảnh khắc rõ nét khi cả hai đi chơi. Cô mỉm cười, ngón tay lướt chậm, như muốn trải qua lại từng kỷ niệm.
Thanh socola Kiều Ngọc Linh đưa sáng nay nằm lặng lẽ trong túi. Mai Minh Châu ban đầu nghĩ nàng mua cho cô. Dù không thích đồ ngọt, cô vẫn trân trọng vì đó là món quà từ Kiều Ngọc Linh. Nhưng giờ, biết nó thực chất là quà từ sếp nàng, cô cảm thấy khó chịu. Thanh socola bỗng trở thành vật cản trong mắt cô. Cô nhìn nó, lòng dâng lên cảm giác chua xót. Liệu sếp của Kiều Ngọc Linh chỉ đơn thuần tặng quà? Hay cô đang tự suy diễn quá nhiều? Cô lắc đầu, cố xua tan những ý nghĩ tiêu cực.
Nguyễn Kim Chi bất chợt đi ngang, ánh mắt dừng lại ở thanh socola trên bàn. Nàng tròn mắt, giọng đầy ngạc nhiên: “Châu, em mua socola này được kiểu gì vậy?”
Mai Minh Châu khẽ cười, đáp nhẹ: “Em không mua, em được cho. Sao thế?”
Nguyễn Kim Chi hào hứng: “Loại này hiếm đấy, chị đặt mua trên mạng mà hết hàng liên tục.”
Mai Minh Châu gật đầu, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Thanh socola ấy, dù là Kiều Ngọc Linh cho cô nhưng nó lại là của một người khác cho nàng. Cô thở dài, cầm thanh socola đưa cho Nguyễn Kim Chi: “Cho chị đấy.”
Nguyễn Kim Chi ngạc nhiên: “Thật à? Mà em không ăn à?”
Mai Minh Châu lắc đầu: “Em không thích mấy đồ này.”
Nguyễn Kim Chi reo lên, vui sướиɠ nhảy chân sáo rời đi, tay ôm chặt thanh socola. Mai Minh Châu quay lại bàn làm việc, tập trung vào đống tài liệu, cố không để cảm xúc làm phân tâm.
Ở một góc khác, Kiều Ngọc Linh sáng nay không về nhà. Bộ đồ công sở hôm qua đã nhăn nhúm vì nàng ngủ quên, không thể mặc tiếp. Nàng vô tư lấy áo của Mai Minh Châu. Chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, tay áo dài quá khuỷu, dù đã xắn lên vẫn lùng bùng. Dáng người nhỏ nhắn của Kiều Ngọc Linh càng thêm bé nhỏ trong chiếc áo to. Nàng đứng trước gương, nghiêng đầu ngắm mình, đôi môi nở nụ cười thích thú. Trần Nguyên Vân tròn mắt thốt lên: “Chị mặc đồ của bố chị à? Hay là mua hàng bị giao nhầm size vậy? Chị người đã gầy, mặc cái này chả khác nào người tí hon.”
Kiều Ngọc Linh phì cười, không bận tâm: “Lo mà đi làm việc đi.”
Trần Nguyên Vân phụng phịu: “Eo, em quan tâm tí thôi mà.”
Cuối tuần, Mai Minh Châu về quê vì nhà có giỗ. Cô định đi một mình, nhưng Kiều Ngọc Linh cũng muốn về quê, than rằng cuối tuần ở thành phố một mình quá chán. Cả hai khởi hành từ sớm, đường thông thoáng, chẳng mấy chốc đã về đến nhà Kiều Ngọc Linh. Lương Khánh Toàn, mẹ nàng, đang bận rộn ở cửa hàng tạp hóa, khách ra vào tấp nập, không hay biết con gái đã về. Kiều Ngọc Linh níu tay Mai Minh Châu, ánh mắt luyến tiếc: “Ở lại chơi chút đi.”
Mai Minh Châu khẽ cười, dịu dàng vuốt lại mái tóc rối của nàng: “Vào nhà ngủ thêm đi, sáng sớm đã phải dậy rồi. Tối tao rảnh thì tối tao qua đón đi chơi.”
Kiều Ngọc Linh gật gù: “Nhớ nhé.”
Mai Minh Châu gật đầu chắc chắn, ánh mắt ấm áp. Kiều Ngọc Linh lúc này mới buông tay, bước vào nhà, hòa lẫn vào dòng khách hàng. Lương Khánh Toàn vẫn không nhận ra. Kiều Hoài Nam, bố nàng, còn đang ngủ. Chỉ có Kiều Tiến Long đã dậy để đi học. Kiều Ngọc Linh đi thẳng lên phòng, chẳng gặp bất kỳ trở ngại nào.
Kiều Tiến Long đánh răng rửa mặt xong đi ra khỏi nhà tắm phát hiện cửa phòng chị mình mở toang điều hiếm thấy, vì bình thường cửa sổ và cửa phòng luôn đóng kín. Kiều Tiến Long từ phòng tắm bước ra, nghi hoặc. Hay là mẹ cậu lên dọn phòng? Cậu tiến đến, ngó vào. Trong bóng tối lờ mờ, ánh đèn ngủ đỏ leo lét cuối giường hắt lên. Chăn gối lộn xộn, và một mái tóc dài buông lơi bên mép giường. Kiều Tiến Long giật mình, tim đập thình thịch, hét lên thất thanh: “A!"
Tiếng hét vang dội, khiến cả nhà chấn động, như thể vừa xảy ra một trận động đất nhỏ.
“Mẹ ơi!”