Chương 37: Xoa bóp

Dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng nhỏ, Kiều Ngọc Linh đứng lặng nơi ngưỡng cửa, đôi mắt long lanh ngấn lệ, bờ môi khẽ run như cố kìm nén một cơn sóng cảm xúc.

Nàng khoanh tay, gương mặt phụng phịu, đôi lông mày chau lại, ánh mắt lướt qua Mai Minh Châu với chút giận dỗi, chút tủi thân.

Không gian lạnh lẽo, hơi thở nàng như phả ra thành từng làn khói mỏng, như hòa lẫn vào cái se sắt của căn phòng. Bên ngoài, gió rít qua khung cửa sổ, mang theo cái lạnh buốt của một ngày mưa tháng năm.

Mai Minh Châu, nằm co ro trên chiếc giường nhỏ, tấm chăn mỏng trùm kín đến ngực, ngẩng đầu nhìn nàng.

Đôi mắt cô mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười yếu ớt như cố che giấu cơn đau đang giằng xé trong cơ thể.

Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, không còn chút sắc hồng nào.

Cô hắng giọng, âm thanh khàn khàn, nhỏ nhẹ nhưng đầy ấm áp, cố gắng xua tan không khí nặng nề: “Sao lại tới đây rồi? Tới đây ngồi đi, đừng có đứng đực ra đấy chứ? Như học sinh mắc lỗi đứng chịu phạt vậy. Bên ngoài có lạnh không? Mau ra đây ngồi cho ấm.”

Kiều Ngọc Linh không đáp, chỉ khẽ cắn môi, ánh mắt nàng lướt qua căn phòng, dừng lại ở dáng vẻ tiều tụy của Mai Minh Châu.

Nàng bước chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy do dự, như thể mỗi bước là một cuộc đấu tranh nội tâm.

Nàng bước tới gần mép giường, cách Mai Minh Châu một khoảng nhỏ, đôi tay đan chặt vào nhau, ngón tay bấu vào lòng bàn tay như cố kìm nén cơn tức giận.

Mai Minh Châu khẽ nghiêng đầu, đôi mắt cô ánh lên một tia dịu dàng, nhưng sâu trong đó là nỗi đau không nói thành lời.

Nàng không biết, những giọt lệ lặng lẽ lăn dài trong hốc mắt cô, rơi xuống gối, thấm ướt lớp vải cotton mềm mại. Cô ốm, ốm nặng đến mức cơ thể như bị rút cạn sức sống, nhưng cô chẳng nói với nàng nửa lời.

Cô giấu nàng, giấu cả những cơn đau đầu dữ dội khiến da đầu cô tê dại. Nếu Kiều Ngọc Linh không bất ngờ xuất hiện, có lẽ cô sẽ giữ kín bí mật này mãi mãi. Trong lòng Kiều Ngọc Linh, một cơn sóng tủi thân dâng trào.

Nàng nghĩ, người yêu nhau, chẳng phải luôn sẻ chia mọi điều, từ niềm vui đến nỗi đau sao?

Vậy mà Mai Minh Châu lại chọn cách im lặng, đẩy nàng ra xa, như là không muốn nàng bước vào thế giới của mình.

Nàng không kìm được, một tiếng nức nở bật ra từ cổ họng, nhỏ nhưng sắc như mũi dao đâm vào không khí tĩnh lặng. Nước mắt nàng trào ra, lăn dài trên gò má hồng hào, từng giọt rơi xuống, vỡ tan trên nền gạch lạnh.

Mai Minh Châu sững người, đôi mắt cô mở to, ánh nhìn vừa bất ngờ vừa xót xa. Cô muốn cười khổ, nhưng cơn đau đầu như một chiếc kìm sắt siết chặt thái dương, khiến cô chỉ có thể khẽ nhăn mặt, bàn tay vô thức nắm chặt mép chăn.

Cô nhìn Kiều Ngọc Linh, trái tim như bị ai bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó nhọc. Không khí trong phòng dường như bị rút cạn, ngột ngạt đến mức cô cảm thấy l*иg ngực mình nặng trĩu.

Không suy nghĩ thêm, Mai Minh Châu vội vàng buông chăn, bàn tay run rẩy cố gắng chống lên mặt giường. Một chân cô chạm xuống nền nhà lạnh buốt, cái lạnh thấm qua da thịt, khiến cô rùng mình.

Cô muốn đứng dậy, muốn đến gần nàng, nhưng cơ thể yếu ớt không nghe lời. Đột nhiên, cả người cô nghiêng về phía trước, mất thăng bằng, đôi tay run rẩy không kịp phản ứng.

Cô ngã, đầu óc trống rỗng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong l*иg ngực.

Nhưng rồi, thay vì chạm vào nền gạch lạnh, cô va vào một vòng tay mềm mại. Mùi hương quen thuộc, dịu nhẹ như hoa ngọc lan, quấn quýt quanh chóp mũi cô, khiến lòng cô bỗng chốc an tĩnh.

Cô mở mắt, trước mặt là l*иg ngực ấm áp của Kiều Ngọc Linh. Nàng đã lao đến, bước chân vội vã, đôi tay dang rộng ôm lấy cô ngay trước khi cô chạm đất.

Kiều Ngọc Linh thở phào, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt còn đọng trên gò má, nhưng ánh nhìn đã dịu đi, thay bằng sự lo lắng xen lẫn nhẹ nhõm.

Hơi thở ấm áp của nàng phả lên làn da lạnh lẽo của Mai Minh Châu, khiến cô khẽ rùng mình, một cảm giác ấm áp lan tỏa từ sâu trong l*иg ngực.

Kiều Ngọc Linh cẩn thận đỡ Mai Minh Châu trở lại giường, từng động tác nhẹ nhàng như sợ làm cô đau. Nàng ngồi sát bên, đôi mắt chăm chú quan sát.

Ở khoảng cách gần, nàng mới nhận ra bờ môi khô khốc của Mai Minh Châu, trắng nhợt như không còn chút máu. Làn da cô xanh xao, đôi mắt lờ đờ, ánh nhìn thiếu sức sống, nhưng khóe miệng vẫn cố nặn ra một nụ cười khờ khạo.

Nụ cười ấy, thay vì làm nàng nguôi giận, lại khiến cơn tức giận trong nàng bùng lên.

Nàng hạ giọng, cố kìm nén để không làm phiền đến người ngoài phòng, nhưng từng lời nói đều sắc bén, mang theo sự trách móc: “Đã ốm rồi còn xuống giường làm gì, mày thấy mày suýt nữa ngã chưa? Xem mày có giống mắc bệnh nan y không hả? Chẳng khác nào người sắp chết thế mà dám bảo tao là đã khỏe rồi, còn kêu tao không cần tới. Nếu tao không tới, tao làm sao biết mày nói dối tao. Mày có coi tao là người yêu không hả? Đứa nào yêu đương cũng nói với người yêu đủ chuyện còn mày thì lại giấu tao mày bị ốm nặng…”

Càng nói, giọng nàng càng nghẹn ngào, nước mắt ban nãy vừa ngừng giờ lại trào ra, lăn dài trên gò má, rơi xuống mu bàn tay đang nắm chặt mép áo.

Mai Minh Châu lặng người, đôi mắt cô mở to, ánh nhìn vừa bất ngờ vừa đau đớn. Cô không ngờ nàng lại khóc, khóc vì sự im lặng của cô. Trong lòng cô, Kiều Ngọc Linh là người cô yêu nhất, nhưng thói quen độc lập đã ăn sâu vào máu thịt.

Cô quen tự mình vượt qua mọi khó khăn, quen nói rằng mình ổn, dù cơ thể đang gào thét vì đau đớn. Cô sợ nàng lo lắng, sợ nàng vì mình mà vất vả, nhất là trong ngày mưa lạnh thế này, khi thời tiết thất thường có thể khiến nàng đổ bệnh.

Nhìn Kiều Ngọc Linh khóc, trái tim Mai Minh Châu như bị ai xé toạc. Cô vươn tay, vòng qua chiếc eo nhỏ nhắn của nàng, kéo nàng vào lòng bằng một lực nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Cằm cô cọ vào mái tóc mềm mại, mùi hương quen thuộc khiến lòng cô dịu lại. Một tay cô vỗ nhẹ lưng nàng, từng nhịp đều đặn, như muốn xoa dịu cơn sóng cảm xúc trong lòng nàng.

Tay còn lại tìm hộp giấy trên bàn, rút ra một tờ, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên gò má nàng. Động tác của cô chậm rãi, dịu dàng, như sợ làm nàng đau.

“Sao lại khóc rồi chị hai ơi. Đừng khóc, mày khóc trôi đi lớp makeup thì sao? Tao xin lỗi, đáng lẽ tao không nên giấu mày, đừng khóc được không, tao ăn năn, tao hối hận rồi, mày bỏ qua cho tao được không? Nếu còn tức thì cứ đánh tao đi.”

Vừa nói, cô nắm lấy bàn tay mềm mại của Kiều Ngọc Linh, kéo lên chạm vào má mình, như thể muốn nàng trút giận.

Kiều Ngọc Linh giật mình, đôi mắt đỏ hoe mở to, ánh nhìn kinh hãi xen lẫn bất ngờ. Nàng vội rút tay lại, đầy trách móc: “Mày bị điên à!”

Nàng sụt sịt, chiếc mũi nhỏ đỏ ửng, đôi môi hồng hào căng mọng khẽ chu ra, vẻ phụng phịu khiến Mai Minh Châu không nhịn được, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt ánh lên một tia tinh nghịch.

Nàng muốn quay lưng, muốn giận dỗi không thèm để ý đến cô, nhưng đôi tay lại hành động ngược lại. Nàng ôm chặt lấy cổ Mai Minh Châu, vùi mặt vào hõm cổ cô, cọ cọ như một chú mèo làm nũng.

Một giọt nước mắt rơi xuống làn da cô, ấm nóng, khiến cô giật mình, khẽ rụt cổ, nhưng nụ cười trên môi càng rạng rỡ.

Kiều Ngọc Linh nức nở, những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, vương vấn trên gò má trắng ngần.

Nàng ngồi đó, trong vòng tay ấm áp của Mai Minh Châu, cảm nhận từng nhịp thở của bản thân dần chậm lại sau cơn khóc.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh, phản chiếu nỗi mệt mỏi và sự mong manh hiếm có. Nàng tự trách mình, lòng thầm nghĩ: sao bản thân lại dễ dàng bật khóc như thế?

Cả người rã rời, nàng khẽ ngả đầu, tựa vào vai Mai Minh Châu, tìm kiếm chút an ủi từ hơi ấm quen thuộc.

Mai Minh Châu với sự dịu dàng vô hạn, lặng lẽ lấy một tờ giấy mềm, cẩn thận thấm đi những giọt lệ còn đọng trên má Kiều Ngọc Linh.

Động tác của cô nhẹ nhàng, như sợ làm tổn thương làn da mỏng manh ấy. Rồi, cô cúi xuống, đặt một nụ hôn ấm áp lên vầng trán nàng, mang theo sự an ủi thầm lặng.

Cô kéo tấm chăn mỏng, nhẹ nhàng bao bọc lấy cả hai, tạo thành một không gian nhỏ bé, nơi chỉ có hơi ấm và sự che chở. Từng cử chỉ của Mai Minh Châu đều toát lên sự ôn nhu.

Kiều Ngọc Linh, dù mệt mỏi, vẫn cảm nhận được sự chăm sóc tỉ mỉ ấy. Nàng khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng lại dâng lên chút ảo não.

Rốt cuộc, ai mới là người đang bệnh?

Ai mới là người chăm sóc ai đây?

Nàng đưa tay, ngón tay thon dài khẽ lướt qua má Mai Minh Châu, dịu dàng như chạm vào một món đồ quý giá. Nhìn vào đôi mắt cô, nàng nhỏ giọng hỏi: “Mày còn đau đầu nhiều không?”

Mai Minh Châu định đáp rằng bản thân đã khá hơn, nhưng chợt nhớ đến lời Kiều Ngọc Linh từng nói trước đó.

Cô khẽ mím môi, ánh mắt lấp lánh một tia giảo hoạt, rồi chậm rãi trả lời: “Còn đau nhiều. Chắc phải ngủ một giấc, sáng mai chắc khỏi thôi.” Giọng cô bình thản, nhưng ẩn chứa sự trấn an, như muốn xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng Kiều Ngọc Linh. Cô hiểu rõ bệnh tình của mình hơn bất kỳ ai, nhưng vẫn chọn cách nói để nàng yên tâm.

Kiều Ngọc Linh nghe vậy, đôi mày khẽ nhíu lại, ánh mắt lộ vẻ do dự. Nàng cắn nhẹ môi, ngập ngừng lên tiếng: “Vậy, cần tao làm gì không? Có cách nào giảm bớt đau không?”

Trong giọng nói của nàng là sự chân thành, xen lẫn chút quyết tâm. Nàng đến đây với một mục đích rõ ràng: giúp Mai Minh Châu vượt qua cơn đau. Đôi mắt nàng sáng lên, lấp lánh ý chí, như thể đang tự cổ vũ chính mình.

Mai Minh Châu nhìn Kiều Ngọc Linh, người đang ngồi trong lòng mình, đôi tay nhỏ nhắn vô thức nắm chặt như để tự khích lệ.

Cô không khỏi bật cười, nụ cười nhẹ nhàng mà ấm áp. Cơn đau đầu dường như dịu đi, không còn dữ dội như trước. Cô khẽ nghiêng đầu, dò hỏi: “Mày biết xoa bóp đầu không?”

Kiều Ngọc Linh chớp mắt, ngạc nhiên: “Xoa bóp? Như massage ấy hả?”

Mai Minh Châu gật đầu, khóe môi cong lên: “Ừ, nhưng nó mạnh tay hơn một chút chứ không nhẹ nhàng đâu.”

Kiều Ngọc Linh suy nghĩ một lát, rồi tự tin đáp: “Tao biết chút.” Dù chỉ là chút ít kinh nghiệm, nàng vẫn muốn thử, muốn làm điều gì đó cho người mình yêu.

Thấy sự nhiệt tình trong mắt Kiều Ngọc Linh, Mai Minh Châu không nỡ từ chối. Cô mỉm cười, lòng thầm nghĩ: ai lại không muốn được người yêu chăm sóc cơ chứ?

Trước khi để nàng bắt đầu, cô quyết định làm mẫu. Đôi bàn tay to lớn của Mai Minh Châu nhẹ nhàng đặt lên đầu Kiều Ngọc Linh, ngón tay thuần thục xoa bóp, lúc dịu nhẹ, lúc ấn mạnh vào những điểm huyệt.

Mỗi động tác đều mang lại cảm giác khoan khoái, khiến Kiều Ngọc Linh gần như tan chảy. Nàng nhắm mắt, tận hưởng, cơ thể thả lỏng hoàn toàn.

Nhưng rồi, nàng chợt giật mình, nhận ra mình đang để Mai Minh Châu chăm sóc ngược lại. Nàng vội đẩy tay cô ra, giọng hờn dỗi: “Khoan đã, tao mới là người làm cho mày mà!”

Mai Minh Châu bật cười, ánh mắt lấp lánh sủng nịch. Cô ngoan ngoãn nằm xuống, đầu gối lên đùi Kiều Ngọc Linh, để mặc nàng chăm sóc.

Những ngón tay ấm áp của Kiều Ngọc Linh chạm vào làn da mát lạnh của Mai Minh Châu, khẽ xoa bóp hai bên thái dương.

Đôi tay nàng linh hoạt luồn vào mái tóc ngắn mượt mà của cô, động tác vừa nhẹ nhàng vừa cẩn thận. Dù là lần đầu thử sức, nàng vẫn làm với tất cả sự tập trung, như thể đây là việc quan trọng nhất trên đời.

Mai Minh Châu không tiếc lời khen ngợi. Cô mỉm cười, giọng dịu dàng: “Giỏi lắm, mày làm tốt hơn tao tưởng đấy.”

Những lời khen ấy khiến Kiều Ngọc Linh ngẩng cao đầu, đôi mắt lấp lánh niềm tự hào. Nàng kiêu ngạo đáp: “Tất nhiên rồi, tao là thiên tài mà.”

Mai Minh Châu chỉ cười, nụ cười ôn nhu xen chút sủng nịch, không đáp lại. Hơi thở của cô, ban đầu còn nặng nề, dần trở nên đều đặn, nhẹ nhàng.

Kiều Ngọc Linh nhận ra có lẽ cô đã chìm vào giấc ngủ, nhưng đôi tay nàng vẫn không dừng lại. Nàng tiếp tục xoa bóp, động tác chậm rãi, cẩn thận, như muốn truyền thêm chút yêu thương qua từng cái chạm.

Bên ngoài, tiếng gió đã lặng, chỉ còn lại âm thanh “tí tách” của những hạt mưa lớn bắt đầu rơi, hòa quyện vào không gian tĩnh lặng.

Phòng khách với phòng ngủ của Mai Minh Châu chỉ cách một bức tường, nhà này cách âm cũng không tốt nhưng cô lại không thể nghe thấy bên trong phòng ngủ kia hai người đang thủ thỉ cái gì, cô nhớ rõ chị mình cùng bạn của chị, Trần Ngọc Anh.

Mỗi lần mà chị ấy tới chơi, hai người nói chuyện chỉ kém cái loa phát thanh mỗi cái tên.

Lần này bạn mới còn ngại chăng?

Mai Diệu Thanh ngồi ở phòng khách nhìn qua đồng hồ cũng không còn sớm, cô sớm đã ngáp ngủ hơn chục lần, xem điện thoại mãi cũng chán.

Cô thật muốn đi ngủ nhưng cố tình bạn chị cô chưa có ra khỏi phòng, cô không thể vì ngủ mà đi gõ cửa phòng phá hỏng bầu không khí của người ta, cô cũng hiểu phá hỏng cuộc trò chuyện của người khác là không tốt.

Nhưng Mai Diệu Thanh thắc mắc, hai người nói chuyện bé đến thế à?

Nói chuyện qua tin nhắn hay gì?

Bầu trời bên ngoài khung cửa sổ dần chuyển màu đen kịt, nặng nề như đè nén cả tâm trí cô.

Mưa bắt đầu lất phất, từng hạt nhỏ li ti rơi xuống, rồi bất chợt nặng hạt, đổ ào ào thành một cơn mưa rào dữ dội.

Gió lạnh luồn qua khe cửa, khiến không khí trong căn phòng trọ thêm phần buốt giá.

Mai Diệu Thanh đứng bật dậy, bước đi loạng choạng, lòng lo lắng thoáng qua. Nếu người bạn kia không về sớm, chắc chắn sẽ ướt sũng.

Cô không thể ngồi yên, đôi chân vô thức dẫn lối đến trước cửa phòng ngủ của chị.

Cửa không đóng kín, một khe hở nhỏ xíu để lộ ánh sáng cam mờ ảo từ đèn ngủ bên trong, như mời gọi cô nhìn trộm.

Không chút do dự, Mai Diệu Thanh quỳ hẳn xuống sàn, đầu gối chạm vào lớp gạch lạnh buốt.

Cô nhắm một mắt, nheo mắt còn lại, cố gắng nhìn qua khe cửa để thỏa mãn sự tò mò đang bùng cháy.

Ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên bóng lưng của Kiều Ngọc Linh, người bạn của chị cô.

Nhưng khoan, tại sao cô ấy lại nằm trên giường, và còn… nằm gọn trong vòng tay của Mai Minh Châu?

"WTF!" Cô thốt lên trong đầu, mắt mở to, toàn thân cứng đờ.

Mai Diệu Thanh hoàn toàn ngơ ngác, Mai Minh Châu quay mặt hướng cửa, lúc này hai mắt nhắm chặt ngủ ngon, rất thân mật mà ôm lấy bạn.

Mai Diệu Thanh hoàn toàn đơ người, cô chết lặng trong giây phút. Hai con người kia cư nhiên ngủ ngon để cô ngây ngốc bên ngoài không biết gì mà vẫn cứ chờ đợi.

Nhà trọ Mai Minh Châu chỉ có một phòng ngủ, ánh mắt lướt qua căn phòng trọ lạnh lẽo. Chiếc sofa nhỏ xíu nằm cô đơn giữa phòng khách, trông thật đáng thương, chẳng đủ dài để cô duỗi chân thoải mái.

Qua khung cửa sổ, mưa vẫn trút xuống xối xả, tiếng nước va vào mái tôn vang lên đều đều, như cười nhạo sự bất lực của cô. Hóa ra, cô lo lắng cho Kiều Ngọc là thừa thãi.

Người cần lo nhất chính là bản thân cô.

Mưa thế này, làm sao mà về được!

Nhưng, nhà lạnh thế này, ghế bé thế này, làm sao mà ngủ được!

Mai Diệu Thanh làm vẻ gục ngã, cô đưa tay che miệng khóc thầm trong lòng. Nghiệt ngã, số phận quá nghiệt ngã, như thể số phận đang trêu đùa cô một cách nghiệt ngã.

Hai con người kia đang yên ấm trong chăn êm nệm mềm, còn cô phải vật lộn với chiếc sofa lạnh lẽo này. Mùa hè, nhưng cơn mưa bất chợt đã làm không khí trở nên se lạnh.

Dù không bật quạt, cô vẫn cảm nhận được từng đợt gió mát rượi luồn qua khe cửa, khiến da cô nổi gai. Cô không thể chịu nổi ý nghĩ phải co ro cả đêm mà không có gì đắp.

Bất chợt, một tia hy vọng lóe lên. Cô nhớ ra trong tủ đồ của chị mình có một chiếc chăn bông cũ, đủ để giúp cô vượt qua đêm nay.

Quyết tâm dâng trào, Mai Diệu Thanh hít một hơi thật sâu, bước tới trước cửa phòng ngủ. Cô đẩy cửa nhẹ nhàng, từng cử động cẩn trọng như một kẻ trộm lẻn vào nhà người khác.

Ánh đèn cam vẫn dịu dàng bao phủ căn phòng, hai bóng người trên giường vẫn chìm trong giấc ngủ, chẳng hề hay biết sự hiện diện của cô.

Cô tiến đến chiếc tủ đồ, tay run run mở cửa tủ, cố gắng không để bản lề kêu lên một tiếng động nhỏ. Mỗi động tác của cô chậm rãi đến mức ngay cả những video slow-motion trên TikTok cũng phải cúi đầu thán phục.

Sau một hồi vật lộn, cô lôi được chiếc chăn bông ra, ôm chặt nó vào lòng như báu vật. Cô rón rén rời khỏi phòng, khóa cửa nhà cẩn thận, tắt hết đèn điện, rồi mới trở lại phòng khách.

Trải chiếc chăn lên sofa, cô ngả lưng xuống, cảm nhận sự êm ái hiếm hoi giữa không gian lạnh lẽo. Dù vẫn không thoải mái, nhưng ít ra, cô đã có chút ấm áp để chống chọi với cơn mưa và cái lạnh của đêm.