Chương 35: Cơn đau đầu

Mai Minh Châu ngủ cả sáng đến tận trưa, cô cả người nặng nề như có tảng đá, khi cô tỉnh dậy đã quá giờ trưa. Buổi sáng cô chỉ ăn qua loa nên giờ bụng đói meo, bên ngoài vẫn còn tiếng hạt mưa rơi, không giống buổi sáng cơn mưa rào nặng hạt đầy mạnh mẽ, buổi trưa lại biến thành cơn mưa phùn nhẹ nhàng, yểu điệu giống như cơn mưa xuân, bầu không khí trở lạnh đột ngột, trong nhà nhiệt độ hạ thấp khiến cô rùng mình.

Mai Minh Châu lúc này giống như bị rút cạn sức lực, cô không còn tâm trí quan tâm tới những điều khác, cơn đau đầu vẫn còn đọng lại, những cơn nhức nhối khó chịu. Cô từng chút một lê lết ra bàn ăn kiếm tạm thứ gì đó ăn rồi tiếp tục đi nằm nghỉ.

Cô chẳng buồn nấu ăn cũng chẳng muốn gọi đồ ăn, điện thoại bị ngó lơ, ghẻ lạnh để trên mặt bàn lạnh lẽo đột nhiên vang lên từng đợt thông báo gấp rút như ra hiệu chủ nhân của nó mau xem.

Mai Minh Châu đầy mệt mỏi, không buồn nâng mí mắt, cô ngồi một lúc mới chậm rãi đứng dậy cầm điện thoại lên xem. Rất nhiều cuộc gọi nhỡ trước đó của Kiều Ngọc Linh gọi tới, rất nhiều tin nhắn giờ cô mới xem, ánh mắt cô chậm rãi đọc từng dòng tin nhắn, trong lòng cảm thấy ấm áp rất nhiều, cô hiện giờ chưa khỏe hẳn chỉ có thể nhắn tạm báo cho nàng một tin.

"Tao đã ổn hơn rồi, không cần lo đâu. Tối mưa đấy, đi làm về muộn đừng sang."

Không phải cô không muốn nàng sang thăm mình, nhưng cô nghĩ với trời mưa cả ngày thế này, thời tiết lại lạnh, nếu dính mưa sợ có thể sẽ ốm, thêm mưa ướt đi lại cũng vất vả. Cô không muốn vì cô mà phải cực khổ như thế. Mai Minh Châu ăn tạm bợ bát cơm nguội từ tối qua, cô cảm thấy nếu ngồi không như vậy có thể ngỏm thật đành mở khung chat tìm một người.

Bên ngoài, dù mưa nhưng xe vẫn chật kín trên đường, mưa làm nhòe đi tầm nhìn, ai cũng mang áo mưa để tránh ướt bản thân, đủ loại màu sắc dính mưa di chuyển trên đường, dòng người hối hả chạy về nhà sau một ngày mệt mỏi.

Hàng cây bên đường bị gió thổi khiến lá không ngừng rơi xuống đường, cả thành phố chìm trong màu sắc u ám, buồn bã, Mai Minh Châu khó khăn ngồi thở, ánh mắt lơ đãng nhìn qua khe rèm đóng không kín, cả căn nhà chìm trong yên lặng đến đáng sợ, kim đồng hồ chạy nghe thấy rõ ràng.

"Cạch, cạch..."

Tiếng cửa nhà vang lên, có người đẩy vào, gió bên ngoài lùa vào trong nhà khiến cô lạnh rùng mình, âm thanh bên ngoài càng rõ ràng, cô nghe thấy một loạt động tác thuần thục, cởϊ áσ mưa, rũ nước rồi treo lên móc, cởi giày, mang dép bước vào trong nhà.

"Tạch..."

"Sao nhà lại tối om thế này?"

Căn nhà chìm trong bóng tối đột ngột bị sáng chói khiến hai mắt cô không kịp thích nghi mà phải nheo mắt lại, một người con gái dáng người cao ráo, nét mặt giống cô vài phần, mái tóc bay bị ướt dính chặt trên chiếc trán trắng ngọc, hàng lông mi ướŧ áŧ run rẩy, động lòng người. Đôi mắt sáng ngời, trong veo nghiêng đầu nhìn cô.

Mai Diệu Thanh phát hiện chị mình ngồi ở phòng khách với tư thế ngồi thiền khiến cô giật mình mà hoảng sợ, miệng mấp máy thốt lời gì đó. Khóe miệng nhếch lên quan sát sắc mặt cô mà nói: "Gì thế này? Chị mắc bệnh nan y đấy à hay chơi trò hóa trang, cũng quá dọa người rồi."

Mai Minh Châu yếu ớt nói: "Không dọa mày được."

Sắc mặt cô trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt không có tí dấu hiệu nào của sức sống, cứ như một người định sẵn số mệnh đang ngồi chờ số mệnh của mình tới. Mai Diệu Thanh đặt túi đồ lên bếp, dìu cô vào phòng nghỉ ngơi hỏi: "Chị ăn gì rồi?"

"Sáng bánh mì, trưa cơm nguội."

Mai Diệu Thanh nhịn không được trêu chọc: "Chị ăn uống healthy thật đấy."

Mai Minh Châu không có tí dấu hiệu nào là ổn, gắng gượng đáp lại: "Không có tiền thì từ tiết kiệm thành healthy."

Cô bĩu môi nhìn chị mình than lúc nào cũng không có tiền, cười lắc đầu không tiếp tục nói để cô nghỉ ngơi. Bản thân sắn tay áo bắt đầu vào bếp nấu cháo tẩm bổ cho cô, nấu xong chỉ cần chờ chín nhừ là có thể ăn, cô làm việc khác, dọn dẹp qua nhà cửa. Mai Minh Châu sống vốn sạch sẽ, đồ đạc không có thói quen vứt bừa, căn nhà luôn trong trạng thái ngăn nắp nhưng ngoại trừ khi ốm, trên bàn ăn một túi thuốc lớn bị mở tung, các loại vỉ thuốc nằm lăn lóc trên bàn, mỗi vỉ đều bị bóc hơn phân nửa, một cốc nước lọc còn nửa trên bàn. Dấu hiệu cho thấy cô đã phải chật vật với cơn đau đầu hơn nửa ngày trời thế nào.

Bỗng nhiên điện thoại trong cặp cô phát âm thanh, cô vội đi lấy. Là Nguyễn Xuân Hòa gọi tới, cô xem qua thời gian đáng lẽ giờ này bà phải nấu cơm chứ sao lại gọi giờ này? Mang theo nghi hoặc, cô tiếp nhận cuộc gọi, bên kia màn hình là hình ảnh mẹ cô đang ngồi ở phòng khách thư thả xem tivi.

"Mẹ ạ."

Nguyễn Xuân Hòa nhìn màn hình như nhận ra, bà hơi nhíu mày: "Đang ở đâu đấy?"

"Con, đang ở bên trọ chị Châu."

Bà nghe vậy thì nhíu mày càng sâu: "Trời mưa sang bên đấy làm gì?"

"Sang cứu viện, chị ý đau đầu chết ngất trong phòng rồi."

"Có đau nhiều không? Đã ăn uống gì chưa?"

Mai Diệu Thanh thở dài, nhìn chị mình đang nằm cuộn tròn trong chăn, chật vật với cái đầu nhức nhối, đau như bùa bổ: "Chưa ăn, con đang nấu cháo, tí nữa ăn rồi mới uống thuốc được."

"Hừm, vậy pha cốc nước gừng đường đi."

Đối với căn bệnh đau đầu này của Mai Minh Châu đi bệnh viện bao lần cũng chỉ nhận lại được một kết quả chính là thiếu máu lên não hoặc thiếu sắt rồi mỗi lần đi viện về là bao nhiêu thuốc. Ngay cả thuốc Bắc cũng uống rất nhiều nhưng kết quả không đáng kể, cả nhà dường như bất lực với căn bệnh của cô.

Mai Minh Châu vốn bị đau đầu hành hạ từ nhỏ, mọi người đều cho rằng đó không phải là bệnh, chỉ là thay đổi thời tiết gì đó hoặc cô thiếu dinh dưỡng, thiếu máu nên mới thế, dù cô có ăn thế nào thì cũng không khá hơn. Hồi nhỏ, Mai Minh Châu từng đau nhiều tới mức một tuần cũng phải bị tới 4 lần đau đầu, trước bệnh tình của cô, người nhà cô từng cho rằng cô giả vờ đau đầu, nên đối với việc cô đau đầu, dần thờ ơ chẳng quan tâm tới.

Mai Minh Châu từ đó, mỗi lần đau đầu đều cắn răng chịu đựng, tìm thuốc giảm đau uống. Dần dà lớn lên, từ đau đầu đơn giản lại thêm chóng mặt mà buồn nôn.

Mai Diệu Thanh thương cảm chị mình, nồi áp suất kêu lên tiếng "kít" kéo dài như báo hiệu, cô giật mình vội cùng bà nói mấy câu nữa rồi tạm biệt đi xem cháo đã chín nhừ chưa.

Do trời mưa, mới 6 giờ tối bầu trời đã chìm trong màu đen, đen kịt, bóng tối bủa vây cả thành phố, đêm nay không có sao, thành phố ngày mưa thiếu nhộn nhịp nhưng cũng trả lại người dân sự thư thả, dịu dàng, sống chậm lại.

"Chị, dậy ăn đi rồi còn uống thuốc."

Mai Minh Châu từ trong chăn ngóc đầu bò dậy, mái tóc rối bời, bù xù, đôi mắt hơi híp lại, phòng ngủ tăm tối chỉ có ánh sáng bên ngoài nhà tràn vào, cô chậm rãi nhận lấy bát cháo từ tay Mai Diệu Thanh.

Một mùi thơm từ gạo, thịt băm cùng chút hành, đủ khiến bụng cô không muốn ăn làm cô có chút thèm. Mai Diệu Thanh cũng chuẩn bị cho mình một báo cháo mang vào phòng ngồi cùng cô, cô không bật điện, bởi Mai Minh Châu có thói quen không bật điện phòng, chỉ bật điện ngoài nhà, giống như một người thích bóng tối.

Mùi thơm phảng phất trong phòng, trong phòng không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng bát thìa va chạm vào nhau. Rất nhanh Mai Diệu Thanh ăn hết một bát cháo đầy, còn Mai Minh Châu cố quá cũng chỉ được nửa bát.

Cô nhận lấy bát cháo còn một nửa của Mai Minh Châu mang ra ngoài, cô tìm thuốc bổ chứ không tìm thuốc giảm đau cho chị mình, cô nhìn ra chị cô đã uống quá liều thuốc giảm đau quy định, không thể uống thêm được nữa.

"Chị, uống thuốc đi."

Mai Minh Châu lười biếng nâng mí mắt, tay cứ thế đưa lên không trung, có hai viên thuốc nhỏ được thả vào lòng bàn tay cô, thêm một cốc nước ấm chậm rãi tới. Trong phòng tuy hơi tối nhưng cô có thể nhìn rõ dáng vẻ của chị mình, giống như sắp chết đuối mà may mắn được vớt lên, chỉ còn hơi thở mong manh, yếu ớt, cố gắng thở để níu lấy sự sống nhỏ nhoi.

"Chị nằm nghỉ một lát đi, em rửa bát rồi em vào bóp đầu cho."

Giống như hồi nhỏ, mỗi lần Mai Minh Châu đau đầu đều có Mai Diệu Thanh ở bên cạnh giúp cô bóp đầu để giảm cơn đau, bây giờ vẫn vậy. Giờ đây, trong căn nhà lạnh lẽo, cô vẫn là chỗ dựa duy nhất của chị mình.