Dưới bầu trời mùa hè bất chợt trút xuống cơn mưa rào tầm tã, Mai Minh Châu nằm co ro trên giường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy mỏng. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ giáng xuống, khiến cô cảm giác đầu óc mình đang bị xé toạc. Cô cắn chặt răng, cố gắng chống lại cơn đau để rời khỏi chiếc giường ấm áp. Bên ngoài, tiếng mưa rào rào đập vào mái nhà, vang vọng như những mũi khoan gầm rú ở công trường, chói tai và không khoan nhượng. Bầu trời sáng nay u ám, mây xám xịt giăng kín, che lấp mọi tia sáng, như thể cả thế giới đang chìm trong bóng tối nặng nề.
Cô liếc nhìn đồng hồ, nhận ra vẫn còn sớm để đón Kiều Ngọc Linh như đã hẹn. Bụng đói cồn cào, Mai Minh Châu lê bước vào bếp, qua loa nhai vài miếng bánh mì khô khốc, rồi vội vàng nuốt viên thuốc giảm đau. Nhưng cơn đau đầu chẳng hề thuyên giảm, vẫn dai dẳng bám lấy cô như một kẻ thù không buông tha. Hết cách, cô thở dài, lấy điện thoại gọi cho Nguyễn Kim Chi, giọng yếu ớt xin nghỉ làm một ngày. Ngón tay cô lướt trên màn hình, nhắn tin báo Kiều Ngọc Linh rằng sáng nay không thể đến đón, đồng thời đặt sẵn xe cho nàng. Mỗi thao tác đều khiến cô thêm mệt mỏi, như thể cả cơ thể đang dần kiệt sức.
Tại nhà, Kiều Ngọc Linh nhận được tin nhắn từ Mai Minh Châu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, sự bất ngờ thoáng qua trong ánh mắt. Không chần chừ, nàng lập tức gọi lại, lòng đầy lo lắng. Ở đầu bên kia, Mai Minh Châu nằm bệt trên giường, chăn kéo kín đầu, gương mặt nhăn nhó đau đớn. Đôi môi nhợt nhạt run run, cô cố gắng trả lời, giọng thều thào như sắp tắt: “Tao đau đầu, chắc lại do thay đổi thời tiết thôi. Không có gì đâu.” Mỗi từ thốt ra như rút cạn chút sức lực còn lại, khiến cô chỉ muốn ngã quỵ.
Kiều Ngọc Linh ở đầu dây bên kia đáp lại, giọng dịu dàng nhưng đầy quan tâm: “Vậy mày nghỉ ngơi đi, tối tao qua chăm.”
Mai Minh Châu nhếch môi, cố nặn ra một câu nói đùa yếu ớt: “Tao có ốm liệt giường đâu mà cần chăm. Hôm nay trưa, đừng sang, dính bẩn đấy.” Nhưng chỉ vài câu nói ngắn ngủi, dạ dày cô đã quặn thắt, cảm giác buồn nôn ập đến như sóng dữ. Cô vội vàng tắt máy, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng chìm vào giấc ngủ để quên đi cơn đau. Mỗi hơi thở đều nặng nhọc, như thể cả thế giới đang đè nén lên l*иg ngực cô.
Kiều Ngọc Linh nắm chặt điện thoại, lòng dâng lên một cơn sóng lo lắng. Hình ảnh Mai Minh Châu tái nhợt, đôi môi nhợt nhạt và giọng nói yếu ớt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng. Chưa bao giờ nàng thấy bạn mình yếu đuối đến vậy, như một chiếc lá mỏng manh trước cơn gió. Nàng mím môi, ánh mắt thoáng qua một tia bất an, trái tim như bị bóp nghẹt bởi sự bất lực.
Đến công ty, Kiều Ngọc Linh ngồi trước bàn làm việc, nhưng tâm trí nàng chẳng thể tập trung. Đầu óc nàng trôi dạt, liên tục nghĩ về Mai Minh Châu. Liệu cô ấy đã ổn hơn chưa? Có gặp vấn đề gì nghiêm trọng không? Đôi tay nàng vô thức siết chặt mép bàn, đôi môi mím lại thành một đường thẳng, ánh mắt đượm buồn.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên tai: “Chị Linh.” Không thấy phản ứng, giọng nói lại cất lên, lần này to hơn: “Chị Linh.”
Kiều Ngọc Linh giật mình, thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác nhìn Trần Nguyên Vân đang đứng bên cạnh, vẻ mặt lo lắng. “Hả? Sao thế?” Nàng hỏi, giọng hơi run.
Trần Nguyên Vân cau mày, nhìn nàng đầy nghi hoặc: “Sao cái gì? Em thấy chị thất thần ra đấy, có chuyện gì mà mặt đờ đẫn ra thế.”
Kiều Ngọc Linh vội xoa mặt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không có chuyện gì. Chỉ là đang nhớ lại lúc ra khỏi nhà đóng cửa sổ chưa?”
Nghe vậy, Trần Nguyên Vân bật cười, vỗ vai nàng một cái đầy thân thiện: “Vậy mà em cứ tưởng chị có chuyện gì. Chả sao đâu, cùng lắm thì nhà ướt chút thôi, chị nghĩ chi cho nhọc.”
Đúng lúc đó, một âm thanh gõ cửa kính vang lên, thanh thúy và sắc nét, cắt ngang cuộc trò chuyện. Mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía cửa. Nguyễn Quốc Huy, sếp của họ, bước vào với nụ cười rạng rỡ. Trên tay hắn là một thùng giấy nhỏ, trông bí ẩn và đầy hứa hẹn. Hắn đặt thùng lên bàn, ánh mắt lướt qua căn phòng, thoáng dừng lại ở một góc mà không ai để ý, rồi hắng giọng: “Cấp trên đi công tác có mang về ít đồ ngọt, kêu anh đi phân phát mọi người trong phòng. Mọi người dừng tay nghỉ giải lao nhận quà lát rồi tí tiếp tục làm việc.”
Lời vừa dứt, cả phòng lập tức rộn ràng. Mọi người bỏ dở công việc, háo hức chạy đến quanh chiếc bàn. Trong thùng là những thanh socola nhỏ gọn, vỏ ngoài in chữ tiếng Anh, thiết kế đơn giản nhưng bắt mắt. Ai nấy đều vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng. Chỉ riêng Kiều Ngọc Linh vẫn ngồi im lặng ở bàn làm việc, ánh mắt xa xăm, chẳng màng đến sự náo nhiệt.
Nguyễn Quốc Huy nhận ra sự khác lạ, hắn nhẹ nhàng gọi: “Linh, sao đấy? Em chăm chỉ thế, ra nhận quà đã rồi tiếp tục làm việc cũng được.”
Cả phòng nghe vậy, đồng loạt quay lại nhìn Kiều Ngọc Linh. Bị mọi ánh mắt đổ dồn, nàng thoáng bối rối, gò má ửng hồng vì ngượng. Nàng chậm rãi đứng dậy, cố che giấu sự lúng túng. Trần Nguyên Vân từ đám đông chen ra, chạy đến bên nàng, nắm tay kéo nàng tới: “Chị, đừng có bận tâm, suy nghĩ, nhớ nhung mãi cái cửa sổ nữa. Có quà có phải vui hơn không.”
Kiều Ngọc Linh bị kéo vào đám đông, lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nàng đứng cuối hàng, lặng lẽ quan sát mọi người háo hức nhận quà. Những thanh socola được chuyền tay, ai nấy đều bóc thử ngay lập tức, mùi hương ngọt ngào lan tỏa. Kiều Ngọc Linh vốn yêu thích đồ ngọt, đặc biệt là socola nguyên chất, nên ánh mắt nàng dần sáng lên, thoáng chút mong chờ.
Trần Nguyên Vân đứng trước nàng, nhận một thanh socola và nhảy cẫng lên vì vui sướиɠ. Thấy trong thùng còn hai thanh, nàng liếc qua Nguyễn Quốc Huy và Kiều Ngọc Linh, rồi chẳng bận tâm nữa, vội chạy đi chụp ảnh khoe lên mạng xã hội.
Đến lượt Kiều Ngọc Linh, Nguyễn Quốc Huy mỉm cười, đưa cả hai thanh socola còn lại cho nàng. Ngón tay anh đặt lên môi, ra hiệu “suỵt”, rồi thì thầm: “Còn hai thanh cuối cho em đấy, đừng nói cho ai biết.”
Đôi mắt Kiều Ngọc Linh sáng rực, ánh lên niềm vui khó kiềm chế. Nàng gật đầu, giọng chân thành: “Cảm ơn sếp nhé.”
Nguyễn Quốc Huy cười, gò má bất giác ửng đỏ. “Có gì đâu. Quý em nhất phòng mà,” hắn nói, giọng hơi run. Trái tim hắn đập thình thịch, cảm giác ngại ngùng xen lẫn hạnh phúc khiến hắn vô thức gãi đầu để che giấu. Chỉ một câu cảm ơn ngọt ngào từ Kiều Ngọc Linh đã khiến hắn cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Bỗng hắn nhớ ra điều gì, vội hỏi: “Linh, trưa nay em có rảnh không?”
Kiều Ngọc Linh ngẩng đầu, ánh mắt thoáng ngạc nhiên: “Trưa nay á? Trưa nay em có việc rồi. Có chuyện gì không anh?”
Nguyễn Quốc Huy lắc đầu, cười gượng: “À, không có gì. Hỏi xem em rảnh không anh định mời em bữa trưa.”
Nàng bật cười, giọng nhẹ nhàng: “Có mời thì cũng là em mời, hôm nay thì không được, tiếc quá! Để hôm khác em mời.”
Cả hai trao đổi vài câu khách sáo, rồi quay lại công việc. Kiều Ngọc Linh cẩn thận cất hai thanh socola vào túi, lòng bớt nặng nề hơn. Trần Nguyên Vân thấy tâm trạng nàng tốt lên, cũng không hỏi thêm, tập trung vào công việc của mình.
Giờ nghỉ trưa, mọi người tụ tập thành nhóm, rủ nhau xuống căng tin hoặc gọi đồ ăn. Trần Nguyên Vân ôm bụng đói cồn cào, giọng yếu ớt nhờ đồng nghiệp đặt hộ phần ăn. Nàng quay sang Kiều Ngọc Linh, hỏi: “Chị Linh, chị muốn ăn gì để order nào?”
Kiều Ngọc Linh lắc đầu, giọng uể oải: “Em ăn gì, chị ăn nấy.”
Nàng không đói, cũng chẳng thèm ăn. Cơn mưa rào từ sáng đã dịu đi, nhưng bầu trời vẫn u ám, mây đen kịt che kín ánh sáng. Không khí se lạnh, khiến lòng nàng càng thêm nặng trĩu. Nàng lấy điện thoại, gọi cho Mai Minh Châu, nhưng không ai bắt máy. Tin nhắn gửi đi chỉ nhận được một dòng trả lời ngắn ngủi, rồi im bặt.
Kiều Ngọc Linh mím môi, đáy mắt ánh lên sự thất vọng xen lẫn tức giận. Nàng nhắn thêm vài tin quan tâm, nhưng không nhận được hồi âm. “Có khỏe hơn chưa cũng không thèm nhắn lại, thật quá đáng!” nàng thầm nghĩ, bàn tay siết chặt điện thoại. Nhưng dù giận, nàng vẫn không thể ngừng để ý đến màn hình, mỗi lần thông báo vang lên, nàng vội vàng kiểm tra, chỉ để rồi thất vọng tràn trề.
Trần Nguyên Vân quay lại, đặt hộp đồ ăn trước mặt Kiều Ngọc Linh. Thấy nàng vẫn nằm gục trên bàn, lông mày nhíu chặt, nàng lo lắng hỏi: “Chị Linh, chị sao đấy? Chị không ăn à?”
Kiều Ngọc Linh lười biếng đáp: “Cứ ăn trước đi, kệ chị.”
Trần Nguyên Vân gật đầu, không hỏi thêm. “Ồ, vậy thôi. Em ăn trước nhé, chị cũng nhanh ăn đi không nguội chẳng ngon đâu,” nàng nói, rồi cắm cúi ăn phần của mình. Mùi đồ ăn nóng hổi lan tỏa, nhưng Kiều Ngọc Linh chẳng buồn động đậy. Bụng nàng réo lên từng hồi, nhưng tâm trí vẫn quẩn quanh hình ảnh Mai Minh Châu. Chiếc điện thoại trong tay nàng bị siết chặt, điện thoại bị bóp chặt tới như tưởng chừng nó có linh hồn sẽ bị bóp chết, hồn bay lơ lửng mà nói với nàng: “Đừng bóp nữa! Bóp chết tôi rồi!”