Chương 32: Ngủ chung

Sáng sớm khi mặt trời còn chưa ló dạng, Mai Minh Châu vẻ mặt ngái ngủ tắt báo thức, hai mắt cô díp lại buồn ngủ vô cùng. Tối hôm qua, cô đã quyết định về ngủ sớm nhưng hai cái người kia không có ý định để cho cô ngủ, hỏi nhiều câu hỏi cùng lúc bắt cô trả lời, trả lời xong còn không có ý định buông tha cho cô.

Mai Minh Châu bất lực, kết quả nửa đêm mới được ngủ. Mở cửa sổ nhìn bầu trời vẫn còn tối tăm mù mịt, sương trắng giăng kín lối, không khí buổi sáng khá lạnh làm cô nổi hết da gà vội mặc thêm áo khoác ngoài. Mai Minh Châu gọi cho Kiều Ngọc Linh, bên kia lập tức bắt máy.

Cô không chần chừ mà lái xe qua, lúc này nàng đã ngồi ở dưới cửa hàng chờ đợi, khi cô tới, Kiều Ngọc Linh vui vẻ ra mặt, nàng mặc áo khoác gió kéo cao cổ nhìn gió không thể lùa vào người nàng, cô mới yên tâm, giúp nàng đội mũ.

Mai Minh Châu ôn nhu hỏi: “Còn buồn ngủ không?”

“Còn. Rất buồn ngủ, hôm qua mày mang đồ ăn sang thằng Long cười không ngậm được mồm, cuối cùng nó ăn nhiều mà đau bụng.”

Mai Minh Châu giật mình, lo lắng hỏi: “Thế có bị làm sao không? Mày bị làm sao không? Có đau bụng không?”

Kiều Ngọc Linh lắc đầu, nắm tay cô trấn an: “Tao không sao, thằng Long là lâu không được ăn nên ăn nhiều, còn chưa tiêu mà đã đi ngủ, nó đầy bụng mới đau chứ tao không sao.”

Cô âm thầm thở phào: “Lần sau nhắc thằng Long ăn vừa thôi, có ai tranh giành với nó đâu.”

Kiều Ngọc Linh: “Có tao, đồ ăn người yêu tao mua cho tao ăn, ai cho nó ăn mà ăn. Vớ vẩn.”

Cô bất đắc dĩ, đầy cưng chiều, nàng lên xe, ôm chặt lấy eo cô, từ đằng sau mặt cọ cọ vào hõm cổ cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da lạnh buốt khiến cô rùng mình, nhắc nhở nàng: “Nào, ngồi yên để tao lái xe.”

Nhân lúc xe chưa đi, nàng còn đang ngái ngủ, cô nhanh chóng lén chụp một bức nàng gục lên vai cô mơ màng, con đường sáng sớm không có khói bụi, không nhiều người qua lại, bầu không khí cũng trong lành.

Cô đánh thức nàng tỉnh táo để đi đường, Kiều Ngọc Linh dù không muốn nhưng vẫn nghe lời cô, từ đằng sau nàng tới sát cô làm khoảng cách cả hai đã không còn, bờ vai không rộng lớn nhưng vững chắc khiến nàng an tâm, để đi đường tránh làm nàng buồn ngủ, cô phải tìm mọi chuyện để bắt chuyện với nàng khiến nàng không thấy buồn ngủ. Kết quả nàng đi đường rất tỉnh táo, còn cổ họng cô sắp biến thành sa mạc.

Cô chưa bao giờ thấy mình nỗ lực nói nhiều đến vậy, từ khi sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên cô chủ động nói chuyện, dù không có chuyện nhưng vẫn phải nói linh tinh để nàng tỉnh. Đến chỗ trọ, ánh mặt trời vừa ló dạng. Những tia nắng bình minh ấm áp rải xuống, xua tan sương lạnh bám trên vai áo Mai Minh Châu. Kiều Ngọc Linh lập tức khoan khoái, đôi mắt lấp lánh sức sống. Thời gian vẫn còn sớm, cách giờ đi làm đến hai tiếng. Nàng kéo tay Mai Minh Châu, giọng hào hứng: “Vào nhà tao ngủ thêm hai tiếng nữa, rồi dậy đi làm cho khỏe.”

Mai Minh Châu lắc đầu, ngập ngừng từ chối. Nhưng Kiều Ngọc Linh bĩu môi, làm bộ giận dỗi. Thấy vậy, cô lập tức mềm lòng, gật đầu theo nàng lên nhà. Căn trọ của Kiều Ngọc Linh vẫn mang lại cảm giác mới lạ như lần đầu cô đến. Mọi thứ đều gọn gàng, ấm áp, nhưng cô chỉ dám đứng ở phòng khách, không bước vào phòng ngủ. Dù là người yêu, họ mới chỉ bắt đầu, và da mặt Mai Minh Châu vẫn còn mỏng lắm.

Kiều Ngọc Linh khoanh tay, nhìn cô lúng túng chọn chỗ ngồi, giọng trêu chọc: “Có phải lần đầu ngủ chung đâu mà mày ngại.”

Mai Minh Châu đỏ bừng hai má, lắp bắp: “Nhưng vẫn ngại lắm. Thôi tao ngủ ở ghế này cũng được, mày vào trong ngủ đi.”

Thấy cô kiên quyết, Kiều Ngọc Linh không ép. Nàng kéo rèm cửa, ánh nắng không lọt vào, căn phòng mát lạnh hơn hẳn bên ngoài. Kiều Ngọc Linh bước vào phòng ngủ, để Mai Minh Châu ở lại phòng khách. Do tối qua chỉ ngủ được vài tiếng, cơ thể cô rã rời, tay chân nặng trĩu. Vừa ngả lưng xuống ghế, cô nhanh chóng thϊếp đi, hơi thở đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Từ phòng ngủ, Kiều Ngọc Linh khẽ hé cửa, ánh mắt lặng lẽ quan sát. Mai Minh Châu nằm bất động, gương mặt thanh thản trong giấc ngủ. Nàng rón rén bước ra, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ giấc mơ của ủng hộ bạn bè. Đến gần, nàng gọi khẽ: “Châu. Châu ơi.”

Không có tiếng đáp lại. Kiều Ngọc Linh mỉm cười, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh. May mắn, chiếc ghế đủ rộng cho cả hai. Trong khoảng cách gần, nàng nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt Mai Minh Châu, khóe miệng bất giác nhếch lên, hạnh phúc ngập tràn.

Không khí trong phòng vẫn se lạnh, quạt trần xoay đều đuổi muỗi. Mai Minh Châu khẽ co ro, đôi tay ôm lấy mình. Kiều Ngọc Linh vội kéo tấm chăn mỏng, đắp lên cả hai. Lúc này, Mai Minh Châu mới thả lỏng, vô thức nghiêng người, áp sát vào hơi ấm của Kiều Ngọc Linh. Trong giấc ngủ, cả hai gần nhau hơn bao giờ hết, hơi thở nhẹ nhàng như ánh nắng bình minh ngoài kia.