Chương 31: Bất ngờ

Vũ Minh Khuê và Mai Diệu Thanh tròn mắt ngạc nhiên, ánh mắt lấp lánh sự tò mò khi nghe câu chuyện. Dẫu vậy, họ không làm chậm trễ bước chân vội vã của Mai Minh Châu. Nàng dừng lại, quay đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc căn dặn: “Nhớ về sớm đấy, không chú lại chửi cho.”

Mai Minh Châu khẽ gật đầu, môi nở nụ cười vui sướиɠ. Chiếc xe máy của cô lao đi, hòa vào dòng đường tấp nập, để lại phía sau một làn bụi trắng xóa cuộn lên trong đêm tối trên quảng trường.

Ở một góc khác, Kiều Ngọc Linh ngồi bất động trên chiếc giường nhỏ, lòng bồn chồn như sóng vỗ. Nàng nắm chặt điện thoại, đôi mắt dán vào màn hình đen kịt, chờ đợi một tín hiệu từ Mai Minh Châu. Thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi giây như kéo dài thành giờ. Nàng cắn môi, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, nhưng chẳng có cuộc gọi nào đến. Bỗng, giọng trầm ấm của Lương Khánh Toàn vang lên từ dưới tầng, phá tan sự tĩnh lặng: “Linh, xuống ăn hoa quả đi. Vừa mới ăn cơm xong đã nhảy tót lên tầng rồi.”

Kiều Ngọc Linh khẽ thở dài, tâm trí rối bời, chẳng màng đến lời mời gọi. Nàng lắc đầu: “Con không ăn đâu.”

Đôi mắt nàng vẫn không rời màn hình điện thoại, như thể nó là cánh cửa dẫn đến Mai Minh Châu. Đột nhiên, màn hình sáng rực, tên Mai Minh Châu hiện lên cùng biểu tượng cuộc gọi video. Tim nàng đập thình thịch, ngón tay run run vội ấn nút nghe, gương mặt sáng lên niềm vui khó giấu.

Bên kia màn hình, khung cảnh tối om, chỉ lờ mờ ánh đèn đường xen lẫn tiếng ồn ào của phố xá. Kiều Ngọc Linh nhíu mày, đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại, giọng đầy lo lắng dò hỏi: “Đang ở đâu mà ồn thế?”

Mai Minh Châu không đáp ngay. Cô chậm rãi xoay màn hình, để lộ khung cảnh phía sau. Một cửa hàng tạp hóa dần hiện ra, ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn đường hắt lên tấm biển hiệu. Kiều Ngọc Linh nheo mắt, cố gắng nhận diện. Bỗng, trái tim nàng khựng lại. Biển hiệu kia… sao giống hệt cửa hàng nhà mình?

Đôi mắt Kiều Ngọc Linh mở to, lấp lánh sự ngỡ ngàng. Không chút chần chừ, nàng bật dậy khỏi giường, đôi chân trần chạm sàn lạnh buốt. Màn hình điện thoại rung chuyển, phản chiếu gương mặt nàng đầy hưng phấn, phấn khích. Tiếng bước chân dồn dập vang lên, “rầm, rầm,” như thể cả căn nhà đang rung chuyển. Dưới tầng, Lương Khánh Toàn và Kiều Hoài Nam đang ngồi ăn hoa quả, mắt dán vào màn hình tivi. Tiếng động bất ngờ khiến cả hai giật mình, ngỡ như động đất. Kiều Hoài Nam trừng mắt, giọng gầm gừ: “Linh! Làm cái gì mà rầm rầm thế? Đi đứng từ từ thôi chứ, ngã bây giờ.”

Kiều Ngọc Linh lướt qua, mái tóc tung bay, gương mặt rạng rỡ nhưng thoáng nét hớt hải. Nàng đáp nhanh, giọng chắc chắn: “Con không ngã đâu. Bố yên tâm.”

Kiều Hoài Nam nhíu mày, tò mò nhìn theo bóng dáng con gái. Ông cất giọng, pha chút lo lắng: “Linh, muộn rồi còn đi đâu thế con? Mai còn đi lên Hà Nội đấy.”

Nàng quay lại, nụ cười tươi tắn nở trên môi: “Con biết rồi, con có đi đâu đâu. Con ra đây tí thôi.” Dứt lời, nàng như cơn gió, vụt biến mất ra khỏi cửa.

Bên ngoài, Mai Minh Châu đứng cạnh chiếc xe máy, tựa lưng vào gốc cây bàng cổ thụ. Những chiếc lá bàng khô khốc rơi lặng lẽ, đáp xuống yên xe, hòa cùng ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn đường. Ánh đèn hắt lên gương mặt cô, tôn lên đường nét thanh tú, như bức tượng sống động trong đêm tối. Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui, mái tóc hơi rối vì mũ bảo hiểm chưa kịp vuốt lại. Bộ quần áo thể thao đơn giản ôm lấy dáng người, vừa năng động vừa tinh tế.

Kiều Ngọc Linh bước ra, đôi chân khựng lại vài giây. Nàng đưa mắt liếc quanh, tim đập rộn ràng khi bắt gặp nụ cười của Mai Minh Châu qua lớp khẩu trang. Dưới ánh đèn, cô như tỏa sáng, giản dị mà cuốn hút. Kiều Ngọc Linh cắn môi, ánh mắt lướt nhanh, xác định không có ai xung quanh. Nàng sải bước dài, vội vã tiến đến bên Mai Minh Châu. Không chút do dự, nàng kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô qua lớp khẩu trang mỏng. Hơi ấm và sự mềm mại từ Mai Minh Châu truyền qua, khiến trái tim nàng như tan chảy. Nàng lùi lại, đôi mắt lấp lánh thỏa mãn.

Mai Minh Châu thốt lên: “Ấy!”

Khoảng cách giữa hai người bỗng thu hẹp, gần đến mức cô cảm nhận được hơi ấm từ Kiều Ngọc Linh, mùi hương dịu nhẹ phảng phất quanh nàng. Đôi mắt Kiều Ngọc Linh lấp lánh như vì sao, khiến Mai Minh Châu chìm đắm, quên mất cả thế giới xung quanh. Nụ hôn bất ngờ qua lớp khẩu trang khiến hai má cô nóng bừng, ẩn sau lớp vải là gương mặt đỏ rực vì xấu hổ. Cô nhìn Kiều Ngọc Linh, ánh mắt mê man, trái tim đập loạn nhịp trong l*иg ngực. Đến khi chạm môi, cô mới ngỡ ngàng, thân người khẽ giật về sau theo phản xạ.

Mai Minh Châu đứng lặng, trái tim đập loạn nhịp, hơi thở còn chưa kịp ổn định. Cô đưa tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, cố gắng né tránh ánh mắt sắc bén của Kiều Ngọc Linh. Giọng cô nhỏ dần, run rẩy như thì thầm với chính mình: “Mày đang làm cái gì thế?”

Kiều Ngọc Linh đứng đó, khóe môi cong lên đầy mãn nguyện, ánh mắt lấp lánh niềm vui trước biểu cảm bối rối của cô. Nàng nghiêng người, mái tóc khẽ lướt qua, ghé sát tai Mai Minh Châu, hơi thở ấm áp phả nhẹ khiến cô khẽ rùng mình.

“Mày nói gì thế? Nói to lên, tao không nghe thấy rõ."

Mai Minh Châu ngẩng phắt đầu, đôi mắt lườm Kiều Ngọc Linh, vừa trách móc vừa lo lắng. “Mày làm gì thế? Nhỡ có người nhìn thấy thì sao?”

Kiều Ngọc Linh nhún vai, nụ cười thỏa mãn không hề tắt. “Yên tâm, tao nhìn không thấy có ai mới hôn đấy chứ.”

Mai Minh Châu khẽ thở dài, lòng cô rối bời. Không phải cô không thích nụ hôn bất ngờ ấy, nhưng ánh mắt dò xét, nghi kị của hàng xóm luôn khiến cô bất an. Với cô, chuyện này chẳng sao, nhưng Kiều Ngọc Linh thì khác. Cô mím môi, cố giấu đi cảm xúc đang trào dâng.

Kiều Ngọc Linh chăm chú quan sát, ánh mắt lướt trên bộ quần áo chỉnh tề của Mai Minh Châu, tò mò xen lẫn thích thú. “Đi đâu mà ăn mặc lịch sự thế này?”

Mai Minh Châu mỉm cười nhẹ, đáp gọn. “Lên quảng trường chơi.”

“Wao, vui vậy mà không rủ tao đi nữa. Đi với ai?” Kiều Ngọc Linh nhướng mày, giọng điệu trêu chọc.

“Đi với gia đình, thêm cả nhà bác họ từ quê ngoại qua đây chơi.” Mai Minh Châu trả lời, ánh mắt lại dịu dàng nhìn nàng.

Kiều Ngọc Linh gật đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào cô, như muốn ghi nhớ từng đường nét. Bàn tay nàng bắt đầu nghịch ngợm, khẽ véo má Mai Minh Châu, ngón tay mềm mại lướt nhẹ trên làn da cô. “Bảo sao cả tối không thấy gọi, hóa ra là đi chơi vui nhỉ?”

Mai Minh Châu không phản kháng, chỉ để mặc nàng véo má, khóe môi cong lên một nụ cười đầy yêu chiều. “Có chơi gì đâu, chỉ qua ngồi chút thôi. À, có cái này cho mày này.”

“Cái gì thế?” Kiều Ngọc Linh tròn mắt, đầy phấn khích.

Mai Minh Châu khẽ nghiêng người, cẩn thận lấy từ móc treo xe máy một túi đồ ăn và thức uống. Cô không rành mấy món ăn vặt này, nên đã nhờ Vũ Minh Khuê chọn hộ. Đều là người trẻ, sở thích chắc cũng giống nhau, cô nghĩ vậy. Túi đồ đầy ắp những món Kiều Ngọc Linh yêu thích.

Kiều Ngọc Linh reo lên, đôi mắt sáng rực như trẻ nhỏ được quà. Nàng ôm lấy túi đồ, nụ cười rạng rỡ, răng khểnh lấp ló. “Nhiều thế này? Cho tao hết à?”

“Của mày hết đấy, cầm lấy đi.” Mai Minh Châu đáp, giọng dịu dàng, ánh mắt lấp đầy sự cưng chiều.

Kiều Ngọc Linh sung sướиɠ, tay ôm chặt túi đồ, định tiến tới hôn Mai Minh Châu để cảm ơn. Nhưng đúng lúc ấy, một bóng người từ nhà hàng xóm bước ra. Nàng đành kìm lại, môi khẽ bĩu ra tiếc nuối. Mai Minh Châu nhận ra ý định của nàng, lắc đầu cười nhẹ. “Thích không?”

“Thích, tất nhiên là thích rồi. Làm sao mà không thích được. Cảm ơn bạn gái nhé.”

Kiều Ngọc Linh hạ giọng, cố tình làm nũng, mỗi từ đều ngọt ngào như rót mật vào tai. Mai Minh Châu cảm nhận trái tim mình mềm nhũn, một dòng ấm áp chảy qua cơ thể, khiến cô khẽ run.

Kiều Ngọc Linh bất chợt nắm lấy tay cô, ngón tay đan chặt, giọng nàng đầy lôi cuốn. “Vào nhà tao ngồi chơi.”

Mai Minh Châu lắc đầu, ánh mắt thoáng tiếc nuối. “Không được. Tao về nghỉ, mai còn đi sớm. Mày tí cũng ngủ sớm đi, mai tao qua đón.”

Kiều Ngọc Linh bĩu môi, đôi mắt long lanh chợt ỉu xìu. Nàng đứng đó, dáng vẻ hờn dỗi, khiến Mai Minh Châu không khỏi bật cười khẽ trong lòng.