Việc xuyên không, trọng sinh, quả thật khiến nhận thức hiện đại của Dụ Thương Chi khó lòng chấp nhận. Nhưng rốt cuộc, y cũng đã giành được cơ hội sống lại một lần nữa.
Chuyện cũ đã qua đều hóa thành dĩ vãng.
Đã chết một lần, xương cốt không còn, vậy thì chi bằng đến đâu hay đến đó.
Trước tiên, điều cần thiết nhất chính là giữ mạng sống cho cái thân xác mới này.
Xét đến việc nguyên chủ từng nuốt loại dược không rõ nguồn gốc, lại còn nôn ra máu, Dụ Thương Chi vội vàng tự bắt mạch cho mình.
Kết quả tốt hơn y tưởng, nhưng cũng chỉ là "tạm ổn" mà thôi.
Nói trắng ra, viên "thuốc giả chết" mà nguyên chủ nuốt vào thực chất là kịch độc, trực tiếp đưa nguyên chủ xuống gặp Diêm Vương.
Dụ Thương Chi đến đã đem đến cho thân xác này sinh cơ mới, không còn lo mất mạng nữa. Chỉ là độc tính còn sót lại vẫn đang tạm thời ngăn trở kinh mạch, dẫn đến một vấn đề hiển nhiên, y thực sự đã mù rồi.
May mà y giữ được ký ức của nguyên chủ, hiểu rõ thành phần phối dược trong viên thuốc, nên việc nghĩ ra giải dược cũng không khó.
Dụ Thương Chi có lòng tin, chậm nhất một tháng, đôi mắt này sẽ sáng lại.
So với chuyện đó, thực ra còn một vấn đề khác rắc rối hơn nhiều.
Sờ soạng giường chiếu dưới thân cùng chăn đệm trên người, dù không rõ bà mối và phu xe sau cùng thế nào, nhưng Dụ Thương Chi cũng đại khái đoán được, lúc này, y hẳn đã ở trong nhà Ôn Dã Thái.
Nguyên chủ là phu lang đã chính thức định hôn cùng Ôn Dã Thái, nay hồn phách đã đổi thành y, nhưng hôn ước vẫn còn hiệu lực.
Huống hồ, trong cái thế giới này, lễ giáo phân biệt giới tính vô cùng nghiêm ngặt, y lại còn đã nằm ngay trên giường của đối phương. Trong khoảnh khắc ấy, Dụ Thương Chi cảm nhận sâu sắc mùi vị bị số mệnh trói chặt, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Ngay khi y còn đang do dự chẳng biết phải làm sao, bên ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh, tiếng tranh cãi vang lên rõ mồn một.
"Ta đi một canh giờ đường mới tới đây chẩn bệnh, người cứu không được là việc của các ngươi, nhưng tiền khám dĩ nhiên vẫn phải trả!"
"Lão lang trung này, ngay cả mạch cũng chưa bắt đã mở miệng đòi ba mươi văn, sao ngươi không đi cướp luôn đi!"
"Ngươi có ý gì! Sau này có bệnh thì đừng tới tìm lão phu nữa!"
Nghe một lúc, Dụ Thương Chi đã hiểu rõ tình hình, trong lòng không khỏi bất đắc dĩ.
Hẳn là Ôn Dã Thái đã mời một lang trung ở ngoài thôn đến xem bệnh cho nguyên chủ. Thế nhưng loại kịch độc thế này đâu phải thứ mà một lang trung ở thôn dã có thể đối phó.
Khổ nỗi lão lang trung này chẳng có y đức, không chỉ thấy chết không cứu, còn muốn thừa cơ chém thêm một khoản phí chẩn bệnh.
Dụ Thương Chi đang nghĩ cách mở miệng gọi người vào, kết quả vừa hé môi thì cổ họng lập tức ngứa ran, một trận ho dữ dội ập đến, khiến mấy người ngoài phòng đều chú ý.
Khi Ôn Dã Thái đẩy cửa bước vào, cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là Dụ Thương Chi đã tỉnh, đang ôm ngực dựa vào đầu giường ho sặc sụa không ngừng.
Hắn vội chạy lại, đỡ cái gối sắp trượt xuống đất, tiện tay kéo lại chăn cho y.
"Ngươi chẳng phải vừa mới nói người này không cứu được sao? Giờ rõ ràng đã tỉnh lại rồi! Ta xem chính là y thuật của ngươi không ra gì!"
Quả thật, Ngô lão lang trung chưa từng nghĩ người trên giường sẽ tỉnh lại. Rõ ràng lúc trước nhìn thấy, gương mặt đã xám ngoét, toàn thân tràn ngập tử khí.