Hoa bà mối thấy ánh mắt phu xe lộ vẻ tàn độc, lo sợ chính mình cũng bị diệt khẩu để đối phương độc chiếm số bạc, liền vội vàng đáp ngay: "Dám làm, ta dám làm! Lát nữa đến nhà Ôn gia, để ta ra mặt nói!"
Hai kẻ kia liền cấu kết làm ác, chẳng mấy chốc đã đạt thành đồng thuận. Chúng vội vã hạ rèm xe, quất roi một cái, con trâu liền bước nhanh hơn hẳn so với lúc trước.
Ngay tại đây, cảnh tượng trước mắt Dụ Thương Chi đột nhiên tan biến.
Y lập tức cảm thấy đầu đau như nứt, một đoạn ký ức hoàn toàn xa lạ ào ạt tràn vào trong óc, đồng thời một cơn cảm giác cận kề cái chết mạnh mẽ như sóng biển bất ngờ ập tới, bao phủ toàn thân.
Y như rơi xuống dòng nước sâu, theo bản năng mà liều mạng giãy giụa hướng lên mặt nước. Cho đến một khắc nào đó, cảm giác nghẹt thở mới như thủy triều rút đi.
Thay vào đó, là nam tử đã hôn mê bất tỉnh trên giường suốt mấy canh giờ, lông mi khẽ run, cuối cùng cũng mở mắt.
Chỉ là, trước mắt y một màu tối tăm, vậy mà lại chẳng nhìn thấy được gì cả.
‘Chẳng lẽ mình đã mù rồi’, đây là phản ứng đầu tiên của Dụ Thương Chi.
‘Sợ rằng mình đã xuyên không’, đây là phản ứng thứ hai của y.
Hai sự thật này cộng dồn, khiến y ngẩn người hồi lâu vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.
Ký ức của nguyên chủ đã hoàn toàn dung nhập vào trong đầu y, Dụ Thương Chi chậm rãi sắp xếp, coi như cũng hiểu được đầu đuôi mọi chuyện.
Nguyên chủ vốn chỉ là một nửa học trò lang băm, y thuật không tinh, ham ăn biếng làm, lại còn dính vào cờ bạc.
Sau khi Tần lão lang trung, người đã thu dưỡng nguyên chủ qua đời, nguyên chủ vì phung phí tiền của mà thậm chí đem toàn bộ đồ đạc trong nhà và dược liệu có chút giá trị đem bán sạch.
Ăn chơi hoang phí hơn một tháng, chẳng những trong người không còn một đồng mà còn nợ sòng bạc đến hai mươi lượng bạc.
Khoản nợ này đối với nông hộ bình thường đã đủ tiêu hết một năm, huống chi với nguyên chủ, đó quả là một món nợ khổng lồ không cách nào trả nổi.
Đúng vào lúc ấy, Hoa bà mối được Ôn Dã Thái nhờ vả tìm rể ở rể đã tìm tới cửa.
Dù bà ta đã nghe ngóng rõ nguyên chủ chẳng ra sao, nhưng lại vừa ý dung mạo thư sinh tuấn tú của y, hệt như kiểu mà Ôn Dã Thái kia ưa thích.
Ham mê cờ bạc thì đã sao, chẳng phải nhiều nam nhân cũng vậy thôi sao?
Hơn nữa, Ôn Dã Thái vốn chỉ là một "ca nhi xấu", cưới được phu lang có diện mạo tuấn tú thế này chẳng phải là tổ tiên Ôn gia đã tích phúc sao? Còn mình thì cũng dễ dàng bỏ túi được tận hai lượng bạc tiền công.
Còn nguyên chủ thì lại càng thẳng thừng, y chỉ vừa mắt sính lễ mà Ôn Dã Thái đã bỏ ra để nạp phu.
Nhờ có Hoa bà mối làm mối, nguyên chủ cùng Ôn Dã Thái, người chưa từng gặp mặt, đã định thân.
Hai mươi lượng bạc sính lễ chẳng bao lâu đã vào tay, ngay sau đó lại bị đem đi trả nợ.
Nào ngờ, sau khi không còn nợ nần, tâm tư vốn im lặng của nguyên chủ lại bắt đầu hoạt động.
Nguyên chủ không cam lòng cứ thế mà làm rể cho một "ca nhi xấu". Dù Ôn Dã Thái có biết săn bắn, kiếm được nhiều tiền đi nữa thì đến đêm động phòng, y thực sự chẳng thể nào hạ miệng được.
Đúng lúc trước đó y từng từ một cuốn y thư tàn khuyết tìm được phương thuốc chế "thuốc giả chết", ý nghĩ xấu xa liền theo đó mà nảy sinh.
Những chuyện xảy ra sau đó, chính là từng cảnh tượng mà Dụ Thương Chi đã thấy trong "bức họa".