Chương 50

Tiếng chăn bịch bịch dừng lại, một luồng hơi thở áp sát. Dụ Thương Chi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, trông hết sức nghiêm túc.

Giọng Ôn Dã Thái nghe ra có chút không vui: "Ý gì, ngươi không muốn ngủ chung giường với ta à?"

Dụ Thương Chi khẽ ho một tiếng, tìm lý do: "Tuy chúng ta có hôn ước nhưng chưa bái đường, giờ cùng phòng, về lễ mà nói thì không hợp."

Ôn Dã Thái liếc y, thấy y một bộ kiềm chế lễ độ, tự cho là mình đã đoán ra tâm tư của y, bèn nói ngay: "Ta biết ngươi người nhiều nguyên tắc, giờ mắt lại chưa khỏi, người cũng khó chịu, nên ta đâu có ép ngươi viên phòng. Nhưng ngươi là trượng phu của ta, ta là phu lang của ngươi, hai ta ngủ chung chẳng phải lẽ đương nhiên à?"

Ôn Dã Thái nói năng quá thẳng, Dụ Thương Chi hít sâu một hơi: "Nhưng Thái ca nhi, ta là nam nhân, ngươi là ca nhi, ở chung thế này… khó tránh thất lễ."

Nghe xong, ca nhi trước mặt bừng tỉnh: "Thì ra là vậy, ta hiểu rồi. Nam nhân các ngươi thường có lúc không khống chế được, ngươi đừng lo, thật có ngày đó, thế nào thì thế ấy, ta cũng không thấy ngươi thất lễ đâu."

Dụ Thương Chi: …

Y xem như đã hiểu, với Ôn Dã Thái thì kiểu nói này không có tác dụng.

Nhưng y tuyệt đối không thể nhượng bộ ở vấn đề này, nên vẫn kiên quyết: "Ta không muốn thất lễ với ngươi, nên thôi để ta sang gian đông thì hơn."

Nghe đến đây, Ôn Dã Thái thực ra cũng hơi giận.

Nhưng Dụ Thương Chi lại mang hai chữ "tôn trọng" ra nói khiến hắn cảm thấy, đúng là chỗ khác biệt giữa Dụ Thương Chi với đám nam nhân chân lấm tay bùn trong thôn.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, dù không vui, cuối cùng vẫn chịu nhún nhường: "Thôi được rồi, đã vậy thì ta cũng không ngại đợi thêm vài hôm nữa."

Xem ra Dụ Thương Chi thật sự định nhẫn đến ngày bái đường. Đã là nam nhân mà còn biết giữ mình như vậy, nếu ca nhi như hắn lại quá chủ động chẳng phải sẽ thành ra hạ thấp bản thân sao.

Thế nhưng đồng thời, trong lòng Ôn Dã Thái cũng tính sẵn, đợi đến khi thành thân, cùng Dụ Thương Chi viên phòng xong, tốt nhất bụng mình cũng phải cố gắng một chút, sớm có tin vui, mà thời điểm mang thai thì tốt nhất rơi vào mùa đông.

Mùa đông là lúc nông nhàn, không phải lên núi săn bắn, cũng chẳng trễ nải việc gì.

Bên cạnh, Dụ Thương Chi đương nhiên không thể ngờ, khi còn chưa đâu vào đâu, Ôn Dã Thái đã nghĩ xa đến chuyện… mang thai rồi.

Dù sao thấy Ôn Dã Thái không tiếp tục cố chấp, Dụ Thương Chi mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng, Ôn Dã Thái lại nhất quyết bảo y ở lại gian chính ngủ, còn mình sang gian đông, nói là đã quen ngủ ở đó từ nhỏ.

Ngay khi Dụ Thương Chi tưởng mọi chuyện rốt cuộc cũng yên, Ôn Dã Thái sắp quay về phòng nghỉ, thì trong phòng lại vang lên tiếng loạt xoạt như đang lục lọi gì đó.

Chớp mắt sau, trên giường đã dựng sẵn bàn sưởi, ca nhi ôm trong ngực một vật nặng trịch, vừa lắc liền phát ra tiếng "leng keng".

Nghe âm thanh ấy, như tiếng đồng xu va vào nhau, Dụ Thương Chi lờ mờ đoán ra gì đó.

Y khẽ mở miệng hỏi: "Đó là gì thế?"

Ôn Dã Thái đáp với giọng vui vẻ: "Còn là gì nữa, dĩ nhiên là hũ tiền trong nhà ta rồi."

Dụ Thương Chi hơi khựng lại, chẳng lẽ Ôn Dã Thái định… nhân đêm nay nói rõ hết mọi chuyện với mình sao?

Ôn Dã Thái trên không cha nương, trong nhà hắn là đại ca, cũng là người quyết định mọi việc.