Chương 5

"Đâu có chuyện tân lang chết ngay trên đường rước dâu bao giờ, đây là đại hung đấy! Mau tản đi, mau tránh xa, coi chừng rước phải thứ xúi quẩy!"

Đám dân làng vốn vừa rồi còn vui vẻ náo nhiệt chờ ăn cỗ, trong nháy mắt tán loạn, ai nấy đều vội vàng rút lui.

Chỉ còn lại một nhóm nhỏ gan to lòng hiếu kỳ nặng, núp dưới gốc cây ngoài cổng, vẫn rướn cổ dòm ngó.

Ngay cả người ngoài còn phản ứng như thế, Ôn Dã Thái đứng gần nhất làm sao không nhận ra có chuyện chẳng lành.

Trong khoang xe, nam tử kia mặt trắng xanh, mắt nhắm nghiền, khóe môi còn vương một vệt máu đỏ. Trên ngực áo và vạt áo dính mảng lớn máu thẫm, trông thế nào cũng giống như đã tắt thở từ lâu.

Ngón tay Ôn Dã Thái run lên, hắn hít sâu mấy hơi mới quay đầu nhìn sang bà mối đang sợ hãi quỳ rạp.

"Hoa bà tử, chuyện này rốt cuộc là thế nào?!"

Bà mối mặt mày nhăn nhúm, khóc lóc kể: "Thân già này sao biết được! Lúc mới lên xe người còn khỏe mạnh lắm! Ai ngờ đi được nửa đường y lại kêu đau bụng. Ta tưởng chỉ là ăn nhầm đồ sợ chậm mất giờ lành, nên hối xe phu đánh xe nhanh hơn, bảo y ráng nhịn đến nơi rồi hẵng tính. Nào ngờ, nào ngờ mới đi thêm nửa canh giờ trong xe bỗng im ắng. Ta nhìn lại thì người đã không còn thở nữa rồi!"

Dù bà ta có giải thích thế nào, sự thật vẫn là mạng người đã mất.

Ôn Dã Thái nhất thời không biết phải làm sao. Rõ ràng mới khi nãy hắn còn tràn ngập mong chờ, giờ phút chớp mắt, hôn sự lại biến thành tang sự.

Đúng lúc ấy, người đánh xe bỗng cất tiếng: "Này, tiền xe ai trả? Với cả cái xác này mà để ở đây thì xúi quẩy lắm, chi bằng để ta chở đi luôn cho. Có điều y làm bẩn xe ta, vải che cũng hỏng, các ngươi phải bồi thường đổi cho ta cái mới. Ta không lấy nhiều đâu, chỉ cần năm lượng bạc là đủ."

Năm lượng bạc?! Quả là mở miệng đòi như hổ đói.

Vẫn còn chưa hoàn hồn sau cơn sốc, Ôn Nhị Nữu là người đầu tiên bật dậy, hét lên: "Ngươi đây chẳng phải là thừa nước đυ.c thả câu sao!"

Tên đánh xe khoanh tay trước ngực, thấy chỉ là một con bé miệng còn hôi sữa, liền cười lạnh: "Thì ta đúng là thừa dịp mà! Không bằng lòng thì cứ để cái xác này nằm chình ình trước cửa các ngươi đi!"

"Ngươi!" Ôn Nhị Nữu từ nhỏ vốn lắm lời sắc bén, suýt nữa lại định cãi tiếp nhưng bị Ôn Dã Thái quát ngăn.

Người chết trong xe vốn đã xúi quẩy vô cùng. Nếu tin này lan ra, chiếc xe kia từ nay sẽ chẳng ai dám thuê nữa, chẳng khác nào chặt đứt kế sinh nhai của người ta.

Không thể trách người phu xe nói năng khó nghe.

Ôn Nhị Nữu đành hậm hực ngậm miệng, chỉ còn trừng mắt giận dữ nhìn chằm chằm vào tên phu xe.