Cơ hội tuy không lớn, nhưng Ôn Dã Thái nghĩ hỏi thăm dăm ba câu cũng chẳng tốn công gì, cứ thử xem sao. Cuối cùng, hắn vẫn không quên dặn: "Chỉ là ngươi phải hứa với ta, tuyệt đối không được làm mình mệt đấy."
Dụ Thương Chi mỉm cười, giọng nhẹ như gió xuân: "Được."
Nụ cười ấy mềm mại như nắng tháng ba, khiến lòng Ôn Dã Thái khẽ rối loạn. Hắn ngầm bực mình, chết tiệt, sao chỉ một nụ cười thôi mà lỗ tai mình lại nóng bừng như vậy chứ?
……
Dụ Thương Chi không trông thấy cảnh Ôn Dã Thái cứ gãi tai mãi, chỉ nghe tiếng hắn rời gian nhà chính, bước ra sau sân.
Bên chuồng gà, Ôn Dã Thái kể lại chuyện hái ngải và tìm dược thảo cho Ôn Nhị Nữu nghe.
Cô bé cẩn thận đặt ba quả trứng gà mới nhặt được vào giỏ tre, rồi khẽ gạt lớp rơm bên trong cho mềm, đôi mắt tròn xoe sáng lên: "Chuyện đó có gì khó đâu? Mỗi ngày muội vẫn ra ngoài hái cỏ cho gà ăn, tiện thể hái thêm ít ngải cứu về là được. Còn thảo dược thì… muội chẳng biết nhận ra mấy loại, phải làm sao bây giờ?"
Ôn Dã Thái sớm đã tính trước: "Mắt của Dụ đại ca còn chưa khỏi, ta cũng không yên tâm để y ở nhà một mình. Đến lúc đó, ta sẽ đi cùng muội."
Hắn liếc quanh chuồng gà, cầm cây xẻng dựng ở góc tường, xúc mấy nhát phân gà rồi xúc sang bên cạnh, phủ lớp đất vàng lên. Đó đều là phân bón tốt, dân trong làng chẳng ai chê mùi hôi, ngược lại còn coi là thứ quý.
Ôn Nhị Nữu khéo léo khoác giỏ tre lên tay, bảo vệ mấy quả trứng trong đó: "Vậy thì mai sáng sớm, muội sẽ cùng huynh lên núi."
Rồi cô bé cười khúc khích nói thêm: "Trước kia muội vẫn lo Tam Nha ở nhà một mình, giờ có Dụ đại ca rồi, muội thấy yên tâm hẳn."
Ôn Dã Thái dọn sạch nền đất, cắm xẻng lại chỗ cũ, phủi lớp bụi trên tay: "Dụ đại ca của muội bản thân vẫn là người bệnh đó, muội quên rồi sao?"
Ôn Nhị Nữu lè lưỡi, đáp nhỏ: "Không quên đâu… chỉ là thấy lạ thật, mới quen Dụ đại ca có hai ba ngày mà muội đã cảm thấy huynh ấy rất đáng tin."
Ôn Dã Thái thấy vậy liền tiện tay kéo nhẹ bím tóc của cô bé: "Đã biết Dụ đại ca của muội là người tốt, vậy sau này phải ngoan ngoãn nghe lời y giống như nghe lời ta, nghe chưa?"
Ôn Nhị Nữu vội giật lại bím tóc, phụng phịu đáp: "Muội biết rồi mà…"
***
Buổi tối ăn rau xuân theo mùa, rau mã thiệt được băm nhỏ gói thành bánh bao, ăn kèm dưa muối củ cải thái hạt lựu.
Sau khi dọn bát đũa xong, nghỉ ngơi một lúc, lại đến giờ đi ngủ.
Cuộc sống nhà nông vốn như vậy, không chỉ vì phải dậy sớm. Mà còn bởi mặt trời vừa lặn, cửa đóng lại là trong nhà đã tối om, chẳng làm được gì nữa.
Đèn dầu thì tốn tiền, nến lại càng quý, không ngủ thì biết làm sao?
Mùa hè còn có thể ra sân mượn ánh trăng trò chuyện đôi ba câu, chứ lúc này đêm còn se lạnh, chỉ có thể đi ngủ sớm mới phải lẽ.
Điều khiến Dụ Thương Chi bất ngờ là, tuy Ôn Dã Thái đã dọn gian nhà chính ra thật, nhưng y cũng không định tiếp tục ngủ ở chiếc giường nhỏ gian đông nữa, mà chuyển sang gian chính, mang theo cả tấm chăn bông lớn đủ đắp cho hai người.
Dụ Thương Chi nghe tiếng chăn bông được trải ra, không tự chủ được liền xê người sang bên cạnh. Nếu nói tối qua là bất đắc dĩ, thì tối nay, y thế nào cũng không thể lại chui chung chăn với Ôn Dã Thái nữa.
Y nghĩ một lúc, chủ động nói: "Thải ca nhi, hay là từ tối nay ta sang đông phòng ngủ nhé."