Chương 48

Nghe xong lời ấy, dường như cũng chẳng thể phản bác được gì, Ôn Dã Thái mới chịu thả lỏng đôi mày đang nhíu chặt, tiếp tục nghe Dụ Thương Chi nói.

"Còn chuyện làm chút buôn bán dược liệu nhỏ, đó vốn là việc thường của những lang y thôn dã. Dẫu người dân quanh đây cũng biết hái thuốc đem bán, nhưng họ chỉ nhận ra vài loại thảo dược thông thường, cách sơ chế lại vụng về. Vì thế, các tiệm thuốc và y quán trong trấn thường thích mua thuốc từ tay thầy lang hơn. Với họ, như vậy sẽ tiết kiệm công chọn lọc và xử lý lại. Còn với chúng ta, đó cũng xem như thêm một nguồn thu nhập."

Lời y nói vừa có lý vừa có tình, chu đáo đến mức khiến Ôn Dã Thái dù có chút không cam lòng cũng chỉ đành gật đầu thừa nhận: "Ngươi nói thì cũng có đạo lý, ta cãi không lại. Thôi thì nghe ngươi vậy, ngươi bảo sao ta làm theo thế."

Nói chuyện với Ôn Dã Thái chính là như vậy, chỉ cần nói rõ lý lẽ, hắn sẽ không cố chấp cãi lại.

Dụ Thương Chi khẽ động mắt, tựa hồ nghĩ tới điều gì đó, rồi lại nhẹ nhàng cúi đầu.

Y chợt nhận ra, dường như bản thân đã rất lâu rồi không nói chuyện với một người thật thà như thế này.

Kiếp trước, những người quanh y ngoài bệnh nhân ra thì đều là kẻ khôn khéo trong chốn danh môn. Dụ gia vốn là gia tộc y học trứ danh, đồng thời cũng là dòng dõi thế gia lâu đời, thâm căn cố đế.

Là cháu đích tôn của đời này, y chưa bao giờ được chuyên tâm vào nghiệp y như ý muốn.

Các mối quan hệ xã giao rối rắm, gặp ai cũng phải nở nụ cười xã giao, chỉ có chính y mới hiểu rõ bao lời nói đều là khách sáo, bao nhiêu thật tâm chỉ chiếm được một phần nhỏ nhoi.

Mọi câu chuyện đều vòng vo uyển chuyển, như mây khói che phủ thực chất bên trong, phải đoán, phải thử, phải xem sắc mặt mà hiểu.

Nghĩ lại, y bỗng nhận ra mình chẳng hề hoài niệm những ngày tháng đó. Có lẽ, trong sâu thẳm lòng y, vốn đã sớm chán ngán rồi.

Bên kia, Ôn Dã Thái cũng đang ngấm ngầm tính toán trong lòng.

Giờ Dụ Thương Chi đã nói rõ ý định mở y quán ở thôn, chẳng phải nghĩa là y cũng định an ổn sống ở đây, cùng bọn họ vun vén cuộc sống sau này sao?

Về sau mình đi săn làm ruộng, Dụ Thương Chi bắt mạch, kê thuốc. Bệnh của Tam Nha có hy vọng chữa khỏi, sính lễ của Nhị Nữu cũng lo được.

Nghĩ đến đây, tâm trạng hắn liền thoải mái hẳn.

"Chuyện này làm cũng chẳng khó," Hắn nói, giọng đã hòa hoãn hơn nhiều: "Ta nhận ra không ít loại dược thảo mọc trên núi, chỉ là không biết ngươi thường cần loại nào. Nếu còn loại nào đặc biệt, ngươi cứ bảo đặc điểm của nó, ta gặp thứ trông giống thì hái về, để ngươi xem có đúng không."

Thật ra, nếu kể hết, các loại dược thảo thường dùng cũng phải đến vài chục vị, không thể nói hết trong một lúc.

Dụ Thương Chi liền đáp: "Thế thì trước cứ hái những loại ngươi nhận ra đã, ta sẽ chọn trong đó để phơi và chế biến."

Nói đến đây, y lại nhớ ra chuyện ngải cứu, liền thuận miệng nhắc thêm một câu.

Nghe xong Dụ Thương Chi giảng giải về sự khác nhau giữa ngải mới và ngải cũ, Ôn Dã Thái trầm ngâm đáp: "Ngải cứu trên núi nhiều lắm, mai ta sẽ đi hái một giỏ mang về. Còn loại ngải cũ… để ta nghĩ cách. Trong thôn cũng có nhiều người từng hái ngải cứu về đốt để xua muỗi, nói không chừng có nhà còn cất mấy bó ngải phơi lâu năm mà quên chưa dùng."