Chương 47

Dụ Thương Chi đoán, có lẽ chiếc hộp gấm này trước đó được giấu trong ngăn bí mật của hòm thuốc. Chính vì thế mà nguyên chủ mới không phát hiện ra. Nếu biết, e rằng đã sớm đem đi đổi bạc để đánh bạc rồi.

Nếu không nhờ sự cố nhỏ mà Ôn Tam Nha gây ra, e rằng bản thân Dụ Thương Chi cũng chẳng bao giờ biết trong chiếc hòm thuốc giản dị ấy lại cất giấu vật hiếm quý như vậy.

Chiếc hộp gấm nằm yên trong lòng bàn tay y, trong khoảnh khắc, bao suy nghĩ đan xen cuộn trào trong đầu.

Nếu đem hạt xạ hương này đổi lấy bạc...

Thì dường như, mấy vấn đề nan giải trước mắt của y đều có thể được giải quyết dễ dàng.

Biết Ôn Tam Nha vẫn đang lo lắng thấp thỏm ở bên cạnh, Dụ Thương Chi liền dịu giọng nói: "Tam Nha đừng sợ, ta còn phải cảm ơn đệ nữa đấy, nhờ có đệ mà ta mới tìm được thứ vốn dĩ chẳng biết giấu ở đâu."

Y khẽ lắc lắc chiếc hộp gấm trong tay, nở nụ cười nhã nhặn.

Tâm trạng của Ôn Tam Nha lập tức từ u ám hóa thành sáng rỡ: "Thật không ạ, Dụ đại ca?"

"Tất nhiên là thật rồi. Cho nên giờ chúng ta cất kỹ hòm thuốc đi, chuyện này xem như xong, ta sẽ không nói với đại ca đệ, đệ cũng đừng nói, như vậy hắn sẽ chẳng hay biết gì, được không?"

Ôn Tam Nha lập tức gật đầu đồng ý.

Một chuyện nhỏ thế là kết thúc êm đẹp, chỉ còn sóng lòng trong Dụ Thương Chi là chưa thể bình yên.

Không lâu sau, sự yên tĩnh trong phòng lại bị phá vỡ. Ngoài sân, con chó Đại Vượng sủa gấp gáp mấy tiếng, giọng sủa ấy khác hẳn khi nhà có người lạ đến.

Chẳng mấy chốc, Dụ Thương Chi nghe thấy tiếng Ôn Dã Thái đang nói chuyện với Đại Vượng ngoài sân.

Đợi đến khi người trong sân đổ đầy nước vào chum lớn trong nhà rồi bước vào phòng, Dụ Thương Chi liền nói ra ý tưởng vừa nảy ra trong đầu.

Y mượn cớ cần ít ngải cứu, rồi khuyên huynh muội Ôn Dã Thái nên học chút kiến thức phân biệt dược thảo và cách sơ chế thuốc. Về sau, mỗi khi lên núi săn bắn, đào rau dại hay chặt củi, có thể tiện tay hái thêm ít thảo dược mang xuống trấn bán, lâu dần cũng coi như thêm một nguồn thu nhập cho gia đình.

Tuy giá của dược liệu rẻ, chỉ vài đồng cũng mua được nhiều, nhưng góp gió thành bão, tích ít rồi cũng thành nhiều.

Huống chi người nhà nông nào lại chê mấy đồng là ít chứ? Chừng mười đồng tiền đã đủ mua được mấy quả trứng gà rồi.

Tưởng rằng Ôn Dã Thái nghe xong sẽ vui, ai ngờ hắn đặt mạnh cái ấm nước trong tay xuống, cơn giận bộc phát ngay tức thì: "Chuyện tiền bạc trong nhà từ khi nào tới lượt ngươi phải lo? Đã bảo ngươi dưỡng bệnh cho yên, ta mới đi có một lát mà ngươi đã nghĩ cách làm việc, có phải muốn chọc ta tức chết không hả?"

Lời vừa dứt, Ôn Tam Nha liền khẽ kéo tay áo đại ca, nhỏ giọng nói: "Đại ca, huynh hung quá."

Sắc mặt Ôn Dã Thái khựng lại, ngượng ngùng đưa tay gãi gãi má.

Người trong thôn thường bảo hắn nói năng quá thẳng, nóng tính, có khi chỉ cần hai câu là có thể khiến người ta nghẹn không nói nổi, kiểu người như thế ai mà thích cho nổi?

Giờ phút này, hắn chỉ sợ bản thân lỡ lời làm Dụ Thương Chi phật lòng, liền cẩn thận liếc sang y một cái.

Nhưng Dụ Thương Chi làm sao có thể giận một người nhỏ tuổi hơn mình mấy năm, lại biết rõ hắn vốn là kiểu người "ăn mềm không ăn cứng", nên y chỉ đổi giọng, ôn hòa giải thích.

"Hôm trước ngươi với ta cũng từng bàn chuyện sau này mở y quán trong thôn. Ta chưa từng thấy có lang trung nào chỉ bắt mạch, kê đơn mà lại không có thuốc để người ta sắc. Mà dược liệu phải hái, phải chế biến, mấy việc ấy đều tốn thời gian, chuẩn bị sẵn từ trước thì sẽ tốt hơn nhiều."