Chương 46

"Hoa Cái, Ma Hạnh, Tử Tô, Tử; Phục linh, Trần thảo, Tang bạch bì. Gió lạnh làm phổi bị tắc, đàm không thông, cần phải sắc uống ngay, đừng chần chừ……" Giọng trẻ con non nớt vang lên, ngân dài bên tai.

Đợi Tam Nha học thuộc bài ca, ánh mắt cậu bé liền dừng lại ở hòm thuốc của Dụ Thương Chi.

Bên trong xếp ngay ngắn một hàng lọ thuốc nhỏ, mỗi lọ đều dán nhãn ghi tên thuốc, khiến cậu bé tò mò không thôi: "Dụ đại ca, ta có thể xem hòm thuốc của huynh được không?"

Hòm thuốc mà thôi, chẳng có gì quý giá. "Cứ xem đi, nhưng cẩn thận đừng làm vỡ lọ thuốc."

Ôn Tam Nha vui vẻ đáp một tiếng, rồi lần lượt kéo từng ngăn nhỏ ra xem bên trong đựng gì.

Nhưng đến ngăn cuối cùng, ngăn kéo lại hơi bị kẹt.

Cậu bé tưởng do mình sức yếu nên mới cố dùng thêm lực, muốn kéo mạnh ra.

Kết quả là dùng hơi quá tay, ngăn kéo bật ra khỏi khung, rơi thẳng xuống mặt bàn, khiến những vật bên trong lăn ra tung tóe, phát ra một tiếng động lớn khiến người ta giật mình.

Ôn Tam Nha lập tức đứng chết lặng, biết mình vừa gây họa lớn. Cậu bé làm hỏng đồ của Dụ đại ca, đừng nói Dụ đại ca sẽ giận, chỉ e khi đại ca về cũng sẽ đánh cho mình một trận nên thân!

Dụ Thương Chi đang ngồi tĩnh dưỡng bên cạnh cũng bị tiếng động ấy làm giật mình, lập tức ngồi bật dậy.

"Sao thế Tam Nha? Cái gì rơi vậy?"

Ôn Tam Nha căng thẳng đến nỗi hít thở gấp, cơn ho và khó thở kéo đến dữ dội.

Dụ Thương Chi không nhìn thấy, nhưng chỉ nghe tiếng ho khò khè là biết bệnh của cậu bé lại tái phát.

Y vội mò mẫm đứng lên, tìm đến bên Tam Nha, đưa tay ôm lấy đứa nhỏ vào lòng, vừa nhẹ giọng hướng dẫn cậu bé điều hòa nhịp thở, vừa ấn nhẹ lên các huyệt vị trên lưng để giúp cậu bé thông khí.

Qua một nén nhang, hơi thở của Ôn Tam Nha mới dần ổn định, thân thể mềm nhũn, dựa cả vào lòng y.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nước mắt ròng ròng chảy xuống, nấc nghẹn nói: "Dụ đại ca… xin lỗi… ta làm hỏng hòm thuốc của huynh rồi…"

Dụ Thương Chi nghe vậy mới hiểu ra, hóa ra chỉ vì chuyện này mà đứa bé bị dọa đến phát bệnh, khiến y không khỏi vừa thương vừa buồn cười.

Y liền trấn an: "Hỏng thì sửa, không phải chuyện lớn, đừng sợ."

Ôn Tam Nha vừa lau nước mắt, giọng vẫn nghẹn ngào, thỉnh thoảng còn nấc lên: "Có... có một cái ngăn kéo rơi xuống rồi, hức, không biết có vỡ không."

Dụ Thương Chi nhẹ nhàng vỗ lưng cậu bé, dịu giọng nói: "Nếu vỡ thì cũng không sao, lát nữa chúng ta nhặt lên, để lại chỗ cũ là được rồi."

Dưới lời an ủi của y, Ôn Tam Nha cuối cùng cũng tin rằng mình sẽ không bị trách mắng nữa.

Tứ đại danh hương, trầm, đàn, long, xạ. Từ xưa đã có tiếng. Trong đó, xạ hương chính là một trong bốn loại nổi danh nhất.

Xạ hương được lấy từ túi hương của hươu xạ đực, vô cùng hiếm, có tác dụng khai khiếu tỉnh thần, hoạt huyết thông kinh.

Ngay cả ở thời hiện đại, khi hươu xạ đã có thể nuôi nhân tạo, giá của một gam xạ hương vẫn lên đến hàng trăm nhân dân tệ, huống hồ là ở thời điểm này.

Sở dĩ gọi là "một hạt", là vì miếng xạ hương này chỉ to cỡ móng tay người, nặng cùng lắm chừng mười gam.

Trông thì không đáng kể, nhưng mang ra ngoài bán cũng có thể được mấy chục lượng bạc.

Không biết sư phụ kiêm cha nuôi của nguyên chủ đã tìm được vật quý này từ đâu, quả thật có thể xem là bảo vật ép đáy hòm của một lang trung thôn dã, đủ tư cách để truyền lại làm báu vật gia đình.