Thực ra, chỉ mới uống một thang thuốc thì bệnh tình khó có biến chuyển rõ rệt, nhưng lần trước y bắt mạch hơi vội, nay lại cẩn thận xem lại một lượt, hỏi thêm mấy câu, rồi mới ra hiệu cho Tam Nha rút tay lại.
"Cứ theo toa này uống nửa tháng trước đã, sau đó ta sẽ điều chỉnh thêm. À phải rồi, trước đây đệ có làm châm cứu ngải cứu chưa? Đệ thường ngủ không yên, nếu châm cứu trước khi ngủ thì có thể sẽ ngủ ngon hơn."
Ôn Tam Nha đáp: "Trước kia từng đến y quán trên trấn làm hai ba lần, làm xong tay chân ấm lên, thấy dễ chịu lắm. Nhưng mà đi trấn thì phiền, với lại ngải cứu đó đắt lắm, một điếu đã mười văn rồi."
Những lời này, nếu đại ca có ở nhà thì cậu bé cũng chẳng dám nói ra.
Đại ca đúng là có thể kiếm tiền thật, nhưng bệnh của cậu bé chẳng khác gì cái hố không đáy.
Không biết bao lần, cậu bé từng nghĩ, nếu không phải vì mình phải uống thuốc mỗi ngày thì đại ca đã chẳng phải cực khổ đến thế. Có lẽ giờ này trong nhà đã mua thêm được mấy mẫu ruộng tốt, xây nổi căn nhà ngói xanh tường gạch, còn có thể sớm lo cho Nhị Nương một khoản sính lễ ra trò.
Đã từng có lần cậu bé giận dỗi mà nói sẽ không chữa nữa, bị đại ca đánh một trận nên thân, còn mắng cho thê thảm.
Ấy cũng là lần duy nhất trong trí nhớ cậu bé, đại ca nổi giận với mình.
Dụ Thương Chi khẽ xoa lêи đỉиɦ đầu Ôn Tam Nha, trong lòng dâng lên một thoáng cảm khái, cậu bé này đúng là sớm biết suy nghĩ và hiểu chuyện.
Nghĩ lại, bản thân y hiện đang ở Ôn gia, ăn cơm nhà họ, ngay cả thuốc uống cũng do Ôn Dã Thái bỏ tiền mua.
Nếu sau này thật sự có ngày y có thể giải trừ hôn ước mà rời đi, thì dù bạc có thể hoàn trả, ân tình này lại chẳng dễ gì trả được.
Nghĩ thế, ngoài việc giúp Tam Nha chữa bệnh, y cảm thấy mình nên làm thêm điều gì đó, tìm cho Ôn gia một cách kiếm thêm tiền, không chỉ trông vào việc xem bệnh, mà cả những người không làm nổi việc đồng áng như Tam Nha cũng có thể giúp được.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu y, chẳng bao lâu đã có hướng. Giờ chỉ dịu giọng bảo Tam Nha: "Ngải cứu trong hiệu thuốc hay y quán đắt là phải, vì họ đều dùng loại cũ, phải để ba đến năm năm mới dùng được, bây giờ thì không kịp. Nhưng ngày mai có thể ra ngoài hái ít lá ngải tươi, buổi tối ngâm chân bằng nước đó cũng có tác dụng."
Ngải cứu mọc khắp nơi, chẳng tốn đồng nào.
Nghe vậy, Ôn Tam Nha liền thở phào nhẹ nhõm, nét mặt cũng dãn ra.
Trong lòng cậu bé giờ đây đã có thêm mấy phần kính phục và tin tưởng Dụ Thương Chi, nên dù bắt mạch xong, cậu bé vẫn chưa nỡ quay về phòng mình ngay.
Dụ Thương Chi không hề ngại ở cùng đứa bé thông minh này một lúc. Biết Tam Nha thích đọc sách, luyện chữ, y thuận miệng dạy cho hắn hai bài trong [Thang đầu ca].
[Thang đầu ca] vốn là một bộ y thư cổ, theo ký ức của nguyên chủ thì ở thế giới này có lẽ không tồn tại, nhưng cũng có vài loại ca quyết ghi chép phương thuốc tương tự, chỉ là gọi bằng cái tên khác mà thôi.
Những bài ca này được biên soạn rất dễ nhớ, nhịp điệu vang lên trôi chảy. Ôn Tam Nha lẩm nhẩm vài lần, thấy thú vị, liền muốn chép lại.
Chỉ là bút mực quý giá, hắn không nỡ lãng phí, bèn lấy tay chấm nước, viết chơi lên mặt bàn. Gặp chữ nào không biết thì ngẩng đầu hỏi Dụ Thương Chi.