E rằng y sẽ chẳng ở lại thôn Tà Liễu này được bao lâu. Còn chuyện mở cửa hành y, chỉ sợ cũng chẳng thể thành thật sự.
Trước mắt… cứ tạm nói vậy thôi.
Ôn Dã Thái chẳng hay biết tâm tư của y, nghe xong chỉ khẽ mím môi, khóe miệng cong lên, lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Ban đầu, hắn muốn cưới một chàng rể về làm con nuôi trong nhà, chính là để khỏi trở thành "bát nước hất đi rồi không lấy lại được".
Một ca nhi mồ côi cha nương, nếu gả đến nhà chồng thì sao tránh khỏi bị bắt nạt?
Nếu y lại chẳng sinh nổi nhi tử hay tiểu cô nương nào, đến khi hết ba năm, chỉ một tờ hưu thư thôi là phải ngoan ngoãn cuốn gói ra khỏi nhà.
Huống hồ, hắn còn có nhị muội và tam đệ, nếu hắn gả đi rồi, hai đứa nhỏ ấy biết trông cậy vào ai?
Phụ thân Ôn Vĩnh Phúc của hắn vốn là con nuôi trong Ôn gia ở thôn Lan Mã Câu. Trong nhà có một ca nhi lớn và một nữ nhi thứ, sắp đến mức tuyệt tự, bất đắc dĩ mới từ chi họ xa dời đến thôn Tà Liễu mà nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, cũng chính là ông ấy.
Lúc mới về, vì được coi như con ruột nên ông ấy cũng được cưng chiều vài phần.
Nào ngờ hai năm sau, nãi nãi Ôn Triệu thị bị phán không thể sinh nở lại mang thai, và còn sinh được một nhi tử.
Từ đó, Ôn Vĩnh Phúc liền biến thành "cây cải nhỏ chẳng ai ngó ngàng", không còn ai thương xót.
Lão Ôn cùng Ôn Triệu thị miệng nói "ơn dưỡng dục", nhưng lại sai ông ấy làm trâu làm ngựa, ăn chẳng đủ mặc chẳng lành, còn mọi lợi lộc đều đổ dồn cho tứ đệ Ôn Vĩnh Quý.
Sau này, Ôn Vĩnh Phúc nhờ cơ duyên học được nghề săn bắn từ một lão thợ săn, đủ để mưu sinh, nuôi sống gia đình, liền dứt khoát đòi chia nhà. Một phen "rút xương lột da", cuối cùng cũng thoát được nơi ăn thịt người ấy.
Không còn nơi nào để đi, ông ấy đành quay lại thôn Tà Liễu.
Ngôi nhà cha nương ruột thịt để lại từ lâu đã bị thân thích chiếm lấy, đến khi ông ấy trở về thì đã đổ nát hoang tàn, chẳng ai đoái hoài.
Ôn Vĩnh Phúc ở lại, từng chút dựng lại mái nhà, dựng nên túp lều đất tranh như hiện giờ, sinh được ba hài tử.
Chỉ tiếc là ông ấy ra đi quá sớm, chẳng bao lâu sau thê tử ông ấy cũng theo gót, trở thành người khổ mệnh mà ai ở thôn Tà Liễu cũng biết.
Bởi vậy, Ôn gia vốn là nhà không gốc gác.
Nếu để nhị muội và tam đệ rơi vào tay đám thân thích kia, thì chẳng thà hắn cắn răng mà nộp khoản thuế cưới nhân đôi sau khi tròn mười tám tuổi còn hơn.
Còn rước chàng rể thì khác, nam nhân ấy vào nhà mình, con cái sinh ra cũng mang họ Ôn.
Trong nhà này, người làm chủ vẫn là hắn.
Khi hắn nhờ bà mai đến nói chuyện hôn sự, cũng đã dặn rõ là muốn tìm người hiền lành, dễ tính.
Giờ Dụ Thương Chi cái gì cũng nghe theo sự sắp đặt của hắn, thử hỏi sao hắn lại không vui cho được?
Ban ngày y xem bệnh, lấy được tiền công, còn chủ động đưa cho hắn, nói là "làm chi tiêu trong nhà".
Thúy Phân thẩm nói quả chẳng sai, hắn đúng là nhặt được báu vật rồi còn gì!
Sau khi uống thuốc, Dụ Thương Chi ăn thêm chút canh và cơm mềm, thấy mọi việc trong nhà đều yên ổn, Ôn Dã Thái liền ra ngoài gánh nước, còn Ôn Nhị Nương thì ở sân sau dọn dẹp chuồng gà.
Lúc này, Dụ Thương Chi nhân lúc Ôn Dã Thái còn ra ngoài, liền bắt mạch giúp Ôn Tam Nha đang ở nhà.