Chương 43

Tô Thúy Phân và Lưu đại nương vào sân ngồi nghỉ một chút, vừa chửi hùa theo mấy câu mắng Hồ Kim thị, vừa khuyên Ôn Dã Thái và Dụ Thương Chi đừng chấp với mụ đàn bà chua ngoa đó làm gì.

Khi nói chuyện, ánh mắt họ khó tránh khỏi lại liếc sang Dụ Thương Chi vài lần, rồi quay nhìn Ôn Dã Thái, trong khóe mắt và đuôi mày đều mang theo nét trêu chọc.

Vừa rồi họ là người trong cuộc, thấy rõ ràng Hồ Đại Thụ đếm gần một xâu tiền đưa cho Dụ Thương Chi làm tiền khám bệnh.

Nói thật lòng, nam nhân "về làm rể" hay "ở rể" phần nhiều là những kẻ nhà nghèo đến mức không đủ ăn, hoặc kẻ lười biếng chẳng chịu làm việc.

Thế mà vị tiểu lang trung này tuy đôi mắt chưa nhìn thấy rõ, tay chân mảnh khảnh, trông chẳng giống người làm ruộng, nhưng lại biết y thuật!

Về sau chẳng cần ra ngoài cực nhọc, mỗi ngày chỉ cần ở nhà xem bệnh cho vài người, ít nhất cũng kiếm được một hai trăm văn, đời sống sao mà không ngày càng khấm khá cho được?

"Ngươi ca nhi này, đúng là nhặt được báu vật rồi đó." Tô Thúy Phân nói một câu bên tai Ôn Dã Thái rồi liền khoác tay Lưu đại nương, vừa nói cười vừa mỗi người trở về nhà mình.

Đợi tiễn họ đi xong, trong nhà mới thật sự yên tĩnh trở lại.

Đêm qua rối loạn cả một tối, sáng nay lại thêm bao nhiêu việc bất ngờ, có thể nói là một mảnh hỗn độn, mệt đến kiệt sức.

Dụ Thương Chi mất ngủ cả đêm, lại dậy sớm, mệt mỏi phủ kín toàn thân.

Ôn Dã Thái nhìn thấy, lòng cũng xót. Nam nhân nhà ai mà chẳng khiến người ta thương.

"Dù sao cũng chẳng còn việc gì, ngươi về phòng nằm nghỉ thêm một lát đi."

Chiếc giường trong phòng chính tối qua Bạch Bình đã nằm cùng đứa nhỏ, vẫn chưa kịp dọn dẹp.

Ôn Dã Thái vẫn đỡ Dụ Thương Chi vào đông phòng, hầu hạ y nằm xuống nghỉ. Sau một hồi xoay xở, Dụ Thương Chi hoàn toàn không còn khẩu vị để ăn sáng, chỉ nói đến giờ uống thuốc thì gọi y dậy là được.

Sau khi đầu vừa chạm gối, y gần như lập tức rơi vào giấc ngủ sâu.

Đến khi tỉnh lại, thuốc đã sắc xong.

Dụ Thương Chi ngồi dậy, lặng lẽ uống một bát thuốc đắng, cuối cùng lại ngậm hai miếng mơ khô, vị ngọt lan nơi đầu lưỡi khiến miệng lưỡi đỡ đắng.

Ôn Dã Thái ngồi bên, kể cho y nghe những chuyện đã xảy ra khi y ngủ.

"Ngươi giờ nổi danh khắp thôn rồi đó. Có mấy nhà còn đến cửa hỏi, muốn nhờ ngươi xem bệnh. Ta đều hỏi qua, chỉ là mấy căn bệnh cũ, chẳng có gì nguy cấp. Thấy ngươi đang ngủ, ta liền nói là ngươi bị Hồ Kim thị chọc giận đến phát bệnh nên họ cũng tạm về trước. Ta tính hỏi ngươi xem nên xử trí thế nào. Dù là lang trung thật, nhưng cũng không phải trời sinh để chịu khổ, mấy ngày tới nghỉ ngơi cũng không sao, trong nhà có ta, chẳng thiếu chút bạc ngươi kiếm đâu."

Rõ ràng Ôn Dã Thái đã suy nghĩ chu toàn về việc này.

Sắc mặt Dụ Thương Chi thoáng trầm ngâm, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Mắt ta vẫn chưa nhìn thấy gì, e rằng xem bệnh sẽ có sai sót. Trước khi hồi phục, trừ khi là bệnh nặng như Tiểu Điệp ca nhi, bằng không thì tạm thời thôi vậy."

Ôn Dã Thái thấy ý của y cũng giống mình thì an lòng: "Vậy nếu ai hỏi nữa, ta cứ nói ngươi vẫn đang dưỡng bệnh, chưa tiện ra ngoài. Nhân lúc này, ngươi nghỉ ngơi cho thật tốt."

Dụ Thương Chi khẽ gật đầu: "Cứ nghe ngươi vậy đi."

Nhưng dưới lớp chăn, ngón tay y lại khẽ gõ nhẹ lên giường, không để ai trông thấy.