Hiện trường lập tức hỗn loạn, tiếng mắng tiếng khóc vang dội khắp sân. Mãi cho đến khi có một tiếng quát vang dội đầy uy nghiêm, mọi âm thanh mới đồng loạt im bặt: "Đang vào vụ mùa bận rộn, ai lại đi gây chuyện giữa làng vào sáng sớm thế này hả?!"
Dân làng xôn xao một trận, trưởng thôn đến rồi!
Hứa tiểu tử, Tiểu Cẩu Đản chẳng biết chui từ đâu ra, trong lúc không ai để ý, đã nhanh như lươn luồn vào đám đông.
Trưởng thôn Hứa Bách Phú là người kế vị chức vụ từ cha mình. Nếu sau này không có chuyện gì bất trắc, tám phần mười cái ghế này sẽ lại truyền cho đại nhi tử nhà ông ấy.
Hứa gia có địa vị không cần phải bàn cãi ở thôn Tà Liễu. Hứa Bách Phú lại là người nghiêm túc và công bằng, bao năm nay đã rèn cho mình một vẻ mặt nghiêm nghị, không cần nổi giận cũng tự có khí thế khiến người khác e dè.
Vừa thấy ông ấy xuất hiện, đám người đang ríu rít bàn tán lập tức im bặt.
"Đại bá." Hứa Bằng đứng ở phía trước, lại là người thân với Hứa Bách Phú nhất nên lập tức lên tiếng chào.
Hứa Bách Phú xưa nay vẫn có ấn tượng tốt với người cháu này, một nông dân giỏi giang thật thà, vững vàng, siêng năng chịu khó, lại cưới được người thê tử hiền.
"Ừm." Ông ấy gật đầu đáp, rồi đưa mắt đảo qua một lượt khắp đám đông.
Sáng nay, sau khi ăn xong bữa sớm, ông ấy định hút nốt túi thuốc lào trong tay rồi ra đồng xem qua một vòng.
Không ngờ mới hút được vài hơi, mấy tiểu tử trong thôn đã chạy tới báo rằng trong làng có người gây chuyện, cả đám đang tụ lại xem náo nhiệt.
Thôn Tà Liễu có chừng sáu bảy chục hộ, không lớn cũng chẳng nhỏ. Ngày thường chuyện cãi cọ va chạm không hiếm, nhưng để đến mức khiến cả làng tụ lại xem thì quả thật ít thấy.
Hứa Bách Phú lập tức bỏ ống thuốc lào xuống, đi theo mấy cậu nhỏ ra ngoài.
Giờ đến nơi, vừa liếc mắt nhìn một cái, người đầu tiên ông ấy thấy là Hồ Kim Thị nương của Hồ Đại Thụ, vốn nổi tiếng hay gây chuyện trong làng.
Hứa Bách Phú vừa nhìn thấy người đàn bà này liền cảm thấy đau đầu. Ánh mắt ông ấy đảo sang một hướng khác, lần này lại nhìn thấy một gương mặt xa lạ.
Có lẽ người mù thì những giác quan khác sẽ nhạy bén hơn, nên Dụ Thương Chi lập tức nhận ra có người đang nhìn mình.
Hứa Bách Phú chau mày bước tới, quan sát y một lượt rồi hỏi: "Ngươi là nhi tử nhà ai? Không phải người trong làng chúng ta chứ?"
Chưa đợi Dụ Thương Chi mở miệng, Ôn Dã Thái đã lên tiếng: "Trưởng thôn, y tên là Dụ Thương Chi, là con rể nhà chúng ta."
Hứa Bách Phú khẽ nhướng mày, chuyện Thái ca nhi của Ôn gia cưới được một phu quân, ông có nghe nói.
Sau đó lại nghe bảo tân lang hôm ấy ho ra máu, chỉ còn thoi thóp một hơi, bị người ta khiêng từ trên xe bò vào nhà. Khi ấy, ông ấy còn nói với thê tử rằng, Thái ca nhi đúng là đứa nhỏ chẳng có phúc.
Nào ngờ hôm nay nhìn thấy, người kia xem ra không còn nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là ánh mắt không hướng về phía ai, có vẻ đôi mắt đã có vấn đề.
Ông ấy khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Chuyện riêng của nhà một ca nhi, chỉ cần không trái lễ pháp thì chẳng đến lượt một trưởng thôn như ông ấy xen vào.
"Rốt cuộc là chuyện gì đây?" Hứa Bách Phú liếc nhìn Hồ Kim thị, phát hiện bà ta lúc này giống như cà tím bị sương làm héo, chẳng còn chút khí thế cãi cọ như mọi khi.