Còn kiểu giữa đường phố mà giở trò ăn vạ, hoàn toàn vô lý như thế như Hồ Kim thị trước mặt. Ngược lại, trong hoàn cảnh này lại dễ đối phó hơn cả.
Dụ Thương Chi chắp tay sau lưng, sắc mặt bình thản, lễ độ, gió thổi tám hướng mà lòng chẳng lay động.
Trong lòng y đã tính toán xong xuôi.
"Tại hạ tài mọn, từng đọc qua vài năm sách, miễn cưỡng cũng nhận được ít chữ. Lão thái thái nếu đã cố tình càn quấy, vậy thì để ta cùng bà nói chuyện lý lẽ từ đầu đến cuối."
Ở vùng quê, người biết chữ đếm trên đầu ngón tay, nên chỉ cần không phải kẻ mù chữ hoàn toàn, dù chẳng có công danh cũng được người khác nhìn bằng con mắt khác.
Sau khi Dụ Thương Chi nói vậy, mọi người có mặt đều quay sang nhìn y.
Ôn Dã Thái nhân cơ hội hô lớn với mọi người: "Bà con ơi, yên lặng chút nào! Nghe trượng phu ta nói!"
Giữa chốn đông người, hắn gọi thẳng hai chữ "trượng phu".
Khóe môi Dụ Thương Chi khẽ run, rồi y mới bình tĩnh nói tiếp: "Ta nói điều thứ nhất, bà nói rõ ràng hay ngấm ngầm rằng ta và Thái ca nhi tư tình lén lút, nhưng chúng ta có mai mối làm chứng, có hồng thư kết hôn, trước khi thành thân làm đủ lục lễ theo đúng quy củ. Ai nhìn vào cũng phải công nhận, đây là hôn nhân danh chính ngôn thuận, lễ nghi chẳng thiếu nửa phần."
Hồ Kim thị trừng đôi mắt đầy oán độc, định nói gì đó, nhưng bị ánh mắt sắc như dao của Ôn Dã Thái liếc qua, cuối cùng chỉ mím môi không dám hé lời.
"Điều thứ hai," Dụ Thương Chi nói tiếp: "Bà buộc tội ta giả mạo thầy lang để lừa tiền, đúng là chuyện nực cười nhất trên đời! Ta học y từ nhỏ, đến nay đã hơn mười năm. Sư phụ ta cũng là thầy thuốc thảo dược có tên tuổi ở trấn bên, muốn tra thì cứ việc hỏi."
Lúc này, trong đám đông có người thích hóng chuyện thật sự hỏi: "Thế sư phụ ngươi họ gì tên gì?"
Dụ Thương Chi điềm nhiên đáp: "Sư phụ ta họ Tần, trước kia ta theo người sống ở thôn Bán Pha, dưới chân trấn Ngô Đồng bên cạnh."
Giữa đám đông, có người như vừa sực nhớ ra điều gì, liền đập tay đánh "bộp" một cái.
Ôn Dã Thái nhìn sang, thấy đó là tức phụ của Trang Tử, chuyên làm đậu phụ trong làng.
Ngoài việc thỉnh thoảng gặp nhau khi mua đậu, hai bên cũng chẳng mấy quen thân.
Chỉ nghe Trang Tử tức phụ nói: "Ta nhớ rồi! Tiểu muội nhà ta gả sang thôn Bán Pha. Năm ngoái nàng ấy về nương gia, còn kể rằng cha chồng bị đau lưng do trượt ngã ngoài ruộng. Khi đó chính là một lang trung họ Tần trong thôn chữa cho. Ai cũng tưởng ông ấy từ đó chẳng làm đồng được nữa, ai ngờ chỉ nằm nhà một tháng, giờ đã khỏe như chưa từng bị gì."
Dụ Thương Chi nghe vậy, tìm trong ký ức của nguyên chủ, quả thật nhớ ra chuyện này.
Y gật đầu nói: "Đúng là khi ấy sư phụ ta đi chữa bệnh đó, ta cũng đi cùng."
Trang Tử tức phụ vốn tính thẳng thắn, lập tức lên tiếng: "Ta thấy Tần lang trung đó có tay nghề thật đấy, thì đồ đệ của ông ấy chắc cũng chẳng kém."
Những người quen biết Trang Tử tức phụ nghe thế liền nhao nhao phụ họa.
Người trong làng vốn như vậy, ai đông người ủng hộ thì họ nghiêng về bên đó.
Khi xem náo nhiệt thì chỉ cần thấy bên nào chiếm thế, liền lập tức hùa theo bên ấy.
Hồ Kim thị trợn tròn mắt, không hiểu sao Dụ Thương Chi mới nói có mấy câu mà đã khiến nhiều người đổi phe, không còn đứng về phía mình nữa.
Chưa kịp nghĩ ra lời phản bác, Dụ Thương Chi đã tiếp tục cất lời. Ánh mắt y nhìn thẳng vào khoảng không, nhưng trong đó lại ẩn chứa ý cười lạnh lẽo, như có như không.