Người mù thì sao có thể chữa bệnh được chứ?!
Hồ Kim thị như thể vừa phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa, gào toáng lên, hận không thể để cả làng đều nghe thấy.
"Hả? Người mà Thái ca nhi chọn làm chồng bệnh tật yếu ớt thì thôi đi, sao còn là một kẻ mù nữa chứ?"
"Chứ nếu không như vậy, nhà nào có đàn ông khỏe mạnh, tay chân lành lặn lại chịu làm rể cho một người như thế?"
"Giờ đâu phải lúc bàn chuyện y có nên làm rể hay không, tuy bà lão Hồ Kim thị ngày thường miệng mồm độc địa, nhưng lần này ta lại thấy bà ta nói cũng có lý đấy."
"Phải đó! Ta sống đến từng này tuổi, nửa thân đã nằm trong đất rồi, cả đời chỉ nghe nói người mù xem bói, chứ có nghe ai nói người mù khám bệnh bao giờ đâu!"
Lời của Hồ Kim thị khiến đám dân làng tin răm rắp, cho rằng Ôn gia quả thật có lỗi.
Thế là ai nấy càng nói càng hăng, giọng điệu cũng chẳng buồn hạ xuống, như cố ý nói cho Ôn Dã Thái và Dụ Thương Chi nghe vậy.
Một câu lại một câu "kẻ mù", chẳng phải đang đâm thẳng vào nỗi đau người ta sao?
Ôn Dã Thái chỉ thấy khi những lời ấy chĩa vào mình, hắn do đã nghe quen, nên vẫn còn giữ được bình tĩnh. Nhưng khi người ta chỉ thẳng vào mặt Dụ Thương Chi mà gọi y là "kẻ mù", lửa giận trong lòng hắn lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.
Ôn Nhị Nữu ở bên cạnh thấy đại ca mình nãy giờ không nói gì, chỉ lặng lẽ trừng mắt nhìn Hồ Kim thị, trong lòng liền thấy bất an.
Cô bé hiểu tính đại ca rõ nhất, hắn nóng nảy lắm, mà mỗi khi hắn im lặng mới là lúc đáng sợ nhất!
Ngay lúc cô bé cúi người định kéo chặt dây cột hai con chó Đại Vượng và Nhị Vượng lại để khỏi xảy ra chuyện, thì có người bất ngờ bước lên một bước, chắn trước người Ôn Dã Thái, bình tĩnh mở miệng nói: "Lão thái thái, nếu bà không tin y thuật của tại hạ, cứ nhằm vào ta mà nói, đi ức hϊếp một ca nhi và tiểu cô nương thì có gì hay ho chứ?"
Hồ Kim thị hừ mạnh một tiếng, nước bọt văng khắp nơi: "Ta là một bà già không bản lĩnh, còn ngươi giỏi giang lắm sao! Nhìn cái dáng kia là biết chỉ dựa vào cái mặt mà quyến rũ người ta rồi. Hai ngươi dây dưa với nhau, giả vờ làm lang trung chữa bệnh, đúng là bụng dạ chẳng tốt đẹp gì!"
Dụ Thương Chi nghe bà ta cố tình nói tránh sang chuyện khác thì đã hiểu ngay mục đích của Hồ Kim hôm nay.
Một là muốn nhân cơ hội này dạy dỗ nhi tử cãi lời mình, đứng về phía phu lang; hai là muốn túm lấy y để bịa đặt chuyện, kiếm chác ít bạc mang về.
Y vẫn là người ngoài trong thôn Tà Liễu này.
Dân làng vốn bài xích người lạ, lại càng dễ tin vào lời vu khống của Hồ Kim thị.
Hiện giờ bệnh tình của Điệp ca nhi đã ổn định, mà đám dân quê ngu dốt này thì biết đâu để chứng minh rằng đứa nhỏ từng bệnh nặng đến vậy?
Nếu nói mời một thầy lang khác đến để kiểm chứng, thì người gần nhất ở quanh đây chính là lão Ngô lang trung chuyên lừa bịp kia, mời lão chẳng bằng khỏi mời.
Dụ Thương Chi kiếp trước chẳng phải chưa từng gặp những kẻ gây rối trong bệnh viện, chỉ là phần lớn rất nhanh đều bị bảo vệ kéo ra ngoài, rồi lại có đội ngũ luật sư đến giảng cho họ hiểu luật.
Những người như thế thường đều biết rõ trong lòng ai đúng ai sai, chỉ là mang tâm lý "kẻ đi chân đất không sợ kẻ đi giày", nghĩ rằng y quán coi trọng danh tiếng sẽ sẵn lòng bỏ tiền để dàn xếp.