Chương 36

Mắng xong, bà ta lại chỉ tay vào cổng nhà Ôn Dã Thái, giận dữ giậm chân: "Bạch Bình suốt ngày qua lại với Ôn Dã Thái, ta sớm biết hắn chẳng phải người tốt lành gì! Ôn Dã Thái không biết xấu hổ, không biết rước về một gã đàn ông lang thang từ đâu, sống dở chết dở mà còn dám mang về nhà. Ngươi nói là lang trung à? Lang trung cái gì mà lang trung! Ta phi! Chẳng qua là bọn chúng hợp nhau lừa ngươi lấy tiền thôi!"

Nghe Hồ Kim thị càng nói càng quá đáng, sắc mặt Dụ Thương Chi lạnh hẳn, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.

Y biết có Ôn Dã Thái ở bên, chắc chắn sẽ không để y vấp ngã hay bị thương.

Cứ thế, hai người đi một mạch đến tận cửa, Đại Vượng và Nhị Vượng chia ra đứng hai bên bảo vệ, Ôn Dã Thái giơ tay đẩy mạnh cánh cổng ra.

Nhà hắn có nuôi chó, nên hàng rào làm rất chắc, lại thường xuyên gia cố thêm.

Hồ Kim thị đứng quá gần, suýt nữa bị cánh cửa đập thẳng vào mặt, hoảng hốt lùi liền mấy bước.

Bà ta kinh hãi biến sắc, nhưng bản tính gian xảo khó sửa, liền thuận thế ngã phịch xuống đất, vừa lăn vừa kêu ầm lên: "Ta chỉ còn một bộ xương già thôi mà! Ngươi định lấy mạng ta à!"

Diễn đến mức này rồi, ngay cả những người trong thôn đứng xem cũng không dám nhìn tiếp.

Hồ Kim thị vốn là kẻ giỏi giở trò ăn vạ, trong làng không ít người từng có hiềm khích với bà ta.

Nhưng phần lớn trong số đó, mặc dù không ưa Hồ Kim Thị, nhưng cũng chẳng mấy thiện cảm với Ôn Dã Thái.

Một ca nhi lại không chịu yên phận trong nhà.

Hồ Kim thị mắng Dụ Thương Chi là "gã đàn ông lang thang" mà Ôn Dã Thái câu dẫn, thật ra cũng chỉ nói toẹt ra điều mà nhiều người trong làng vẫn thì thầm sau lưng.

Huống hồ cái người "ở rể" của Ôn gia, hôm ấy được khiêng về trong tình trạng sống chết chẳng rõ, ai cũng tưởng sắp tắt thở rồi, thế mà giờ lại có thể đứng dậy làm lang trung đi chữa bệnh cho người khác?

Mọi người như mọc rễ dưới chân, chẳng ai chịu rời đi. Không phải họ muốn xem Hồ Kim thị chửi rủa gây chuyện, mà là muốn xem thử trượng phu của Ôn gia trông thế nào.

Chẳng bao lâu sau, cửa mở.

Những kẻ muốn xem Ôn Dã Thái bị mất mặt, hoặc muốn xem Dụ Thương Chi ra sao đều được toại nguyện, tiếng bàn tán đột ngột im bặt.

Không ngờ cái tên"ca nhi xấu xí" như Ôn Dã Thái lại có thể cưới được một người đàn ông tuấn mỹ đến thế. Dáng vẻ kia, quả thật như tiên nhân giáng thế.

Đám ca nhi nữ nhi trong đám đông đều bị gương mặt ấy làm cho choáng váng, nhìn đến đỏ cả mặt, tim đập loạn xạ.

Tiếc là còn chưa được ngắm kỹ, Ôn Dã Thái đã lớn tiếng mắng, kéo hết sự chú ý của mọi người về phía mình.

"Ta lấy mạng bà lúc nào? Mạng bà đáng giá thế à? Biết mình là một bộ xương già rồi mà không biết tích chút đức đi! Sáng sớm chẳng làm việc gì đàng hoàng, lại chạy đến cửa nhà người khác chửi rủa gây chuyện. Có vài người, càng già càng chẳng biết xấu hổ là gì!"

Nhị Nữu Ôn gia vội chạy ra phụ họa, cũng nhổ nước bọt, mắng theo: "Phì phì phì! Đồ không biết xấu hổ!"

Hồ Kim thị không ngờ Ôn Dã Thái thật sự dám dắt cả cái tên họ Dụ ấy ra ngoài. Bà ta lườm hai người một cái, mắt đảo qua đảo lại, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó, lập tức đập mạnh tay lên đùi, gào ầm lên: "Bà con xem đi! Các người mau nhìn cho kỹ! Còn nói hai đứa này không lừa tiền à? Cái gã họ Dụ kia y là một kẻ mù!"