Bởi vậy, Ôn Dã Thái đã sớm hiểu một đạo lý, muốn đứng vững trong làng này, phải dám liều dám đánh.
Những cảnh như thế hắn đã gặp nhiều rồi, chẳng còn sợ hãi gì.
Huống hồ trong nhà còn có hai con chó săn từng thấy máu là Đại Vượng và Nhị Vượng. Chỉ cần thả ra, dù có mười gã đàn ông chặn cửa hắn cũng không hề sợ.
Ôn Dã Thái tức giận, xắn tay áo lên định xông ra ngoài.
Đi được nửa đường thì có người gọi lại.
"Người khám bệnh cho ca nhi Tiểu Điệp là ta. Nếu bà ta vì chuyện này mà đến gây sự, ta cũng nên đi cùng ngươi."
"Ngươi đi làm gì?" Ôn Dã Thái không kịp nghĩ đã bật lại, giọng có phần gay gắt.
Hắn quay đầu lại thấy Dụ Thương Chi đang ngồi đó, dáng vẻ điềm tĩnh, thanh nhã như một bức họa mỹ nhân.
Huống chi y đang bệnh, lại không nhìn thấy gì, đó là người hắn vẫn luôn cẩn thận chăm sóc, làm sao nỡ để y ra ngoài đối mặt với mụ đàn bà chua ngoa kia?
Dù giọng hắn đầy ý "ngươi ra ngoài chỉ khiến mọi việc thêm rối", nhưng Dụ Thương Chi chẳng hề tức giận, ý định cũng không hề thay đổi.
Y tự mình đứng dậy, không để Ôn Dã Thái đỡ, cầm lấy gậy trúc, lần mò định bước ra cửa.
Ôn Dã Thái không ngờ mình bị y coi như gió thoảng, trong lòng nghẹn lại một hơi, không thể cứ đứng yên được.
Hắn sải bước lên trước, vươn tay đỡ lấy cánh tay Dụ Thương Chi.
"Ngươi muốn đi thì cứ đi, nhưng phải đứng sau ta. Cái mụ Hồ Kim thị kia dù tuổi tác đã cao nhưng mặt mũi thì dày lắm, ai mà biết được mụ ta sẽ làm ra chuyện gì."
Dụ Thương Chi nghe giọng điệu bảo vệ người của Ôn Dã Thái thì chỉ đành bất lực thở dài: "Thái ca nhi, ta lớn tuổi hơn ngươi, không cần ngươi phải che chở như vậy."
Ôn Dã Thái không hề nghĩ ngợi, lập tức đáp: "Lúc đính hôn xem bát tự rồi, chẳng phải ngươi chỉ lớn hơn ta có một tuổi sao. Với cái thân hình nhỏ thế này, ngay cả ta ngươi còn không bằng. Giờ lại là người mù, nếu ta không bảo vệ ngươi, ngươi nghĩ mình có thể đi nguyên vẹn từ cửa nhà đến đầu làng chắc?"
"…"
Dụ Thương Chi giờ đã không còn lo lắng cho Ôn Dã Thái nữa, với cái miệng lanh lợi thế này, có cãi nhau cũng chẳng bao giờ chịu thua ai.
Hai người rời khỏi nhà chính, vừa bước ra giữa sân, tiếng ồn ào bên ngoài càng nghe rõ hơn.
Giờ này trong làng ai nấy đều đã dậy làm việc, người thì xuống ruộng, người lên núi, kẻ chăn trâu, người lùa vịt, ai cũng bận rộn việc riêng.
Nhưng vừa nghe thấy có chuyện ầm ĩ, nhiều người liền bỏ dở việc trong tay chạy tới xem náo nhiệt.
Khuôn mặt đen sạm của Hồ Đại Thụ đỏ lên vì tức giận, hắn ta đã cãi nhau với nương cả một trận trong nhà.
Đại ca hắn ta là Hồ Đại Thạch đã dậy từ tinh mơ kéo củi ra trấn bán, tẩu tử lại có nhi tử chống lưng nên ở nhà nói năng mạnh miệng, thấy chuyện liền phụ họa, khiến Hồ Đại Thụ càng tức mà chẳng làm gì được.
Sau đó nương hắn ta cứ khăng khăng đòi đến Ôn gia để "đòi công bằng", hắn ta ngăn cũng không nổi, mà lại chẳng thể ra tay với thân nương.
Giờ mọi chuyện thành ra thế này, hắn ta cảm thấy thật sự mất hết mặt mũi!
"Nương! Con mời Dụ lang trung đến khám cho Điệp ca nhi, trả tiền khám là chuyện đương nhiên, người ta có lừa con đồng nào đâu! Nương mau về đi được không!"
Hồ Kim Thị chẳng chịu kém, lập tức gào lên đáp trả: "Điệp ca nhi nào có bệnh! Tối qua ta có nghe thấy động tĩnh gì đâu! Đừng tưởng ta không biết, cái tên Bạch Bình kia ngày ngày rót gió bên gối, xúi con chiều chuộng cái đứa ca nhi vô tích sự đó, chuyện cỏn con cũng đem tiền bạc ra tiêu! Con đúng là hồ đồ mà!"