Bạch Bình sinh con rồi, tính tình cũng không còn kiên cường như Ôn Dã Thái nữa, chỉ cần đứa nhỏ ốm một chút là cậu lại đa sầu đa cảm.
Giờ nghĩ đến việc ca nhi Tiểu Điệp không còn nguy hiểm đến tính mạng, cậu lại không kìm được, đôi mắt chợt ươn ướt.
Ôn Dã Thái vốn chẳng giỏi đối phó với những tình huống như thế này, hắn biết nói vài câu an ủi, nhưng cứ nói đi nói lại mấy câu đó thì cũng chẳng ăn thua.
Nghĩ ngợi một hồi, hắn quyết định đổi chủ đề: "Tiếp theo phải kê đơn thuốc đúng không? Ta đi gọi Tam Nha mang giấy bút đến."
Nào ngờ vừa đứng dậy, hai con chó trong sân đồng loạt sủa vang.
"Sao thế này?" Ôn Dã Thái khẽ nhíu mày, giữa lông mày hằn lên một nếp nhăn mờ mờ.
Đại Vượng và Nhị Vượng mà sủa ầm lên thế này, chắc chắn là có người lạ tới.
Nhất định không phải Hồ Đại Thụ, bởi cả đêm nay Hồ Đại Thụ ra vào mấy lượt, Đại Vượng và Nhị Vượng chắc đã quen mùi hắn ta, không đến mức cảnh giác như thế.
Trong nhà yên tĩnh, ngoài sân lại ồn ào, thấp thoáng nghe được tiếng cãi vã giữa một nam nhân và một lão nương.
Bạch Bình nghiêng tai nghe một lúc, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Hỏng rồi!"
Chưa kịp giải thích, cửa sân đã bị đập ầm ầm, một lão nương vừa gào vừa khóc giả vờ than khóc: "Thật là trời không có mắt mà! Cái tên Thái ca nhi nhà ngươi đúng là lòng dạ đen tối, lại còn cùng cái gã nam nhân lang thang nhà ngươi hợp nhau lừa tiền nhà ta nữa chứ!"
Lúc này, dù Bạch Bình chưa kịp giải thích, Ôn Dã Thái cũng đã nghe ra giọng của người tới chính là Hồ Kim thị, lão nương của Hồ Đại Thụ, người nổi tiếng phiền phức trong thôn.
Bạch Bình ôm con, vẻ mặt đầy hoảng hốt: "Chắc là Đại Thụ về nhà lấy tiền mua sữa dê, bị nương chàng ấy trông thấy rồi. Bà ta vẫn thế, cứ thấy chúng ta tiêu tiền cho Điệp ca nhi là lại cằn nhằn vài câu. Chỉ là… chỉ là…"
Không ngờ bà ta lại làm ầm tới tận cửa Ôn gia!
Hồ Kim thị xưa nay ưa sinh chuyện thị phi, trong làng ai cũng biết tiếng.
Trượng phu của bà ta chết sớm, một mình góa phụ ấy nuôi ba đứa con hai nhi một nữ, quả thật không dễ dàng gì.
Về sau, con cái đều trưởng thành, hai nhi tử lập gia đình, nữ nhi cũng gả đi, cuộc sống đã chẳng còn nghèo khổ như trước, đến lúc bà ta đáng ra phải được hưởng phúc.
Thế nhưng bà ta lại bản tính keo kiệt, độc miệng, ngày nào cũng gây chuyện khiến trong nhà chẳng lúc nào yên, giờ còn muốn ra ngoài làm trò cười thiên hạ.
Ở trước mặt phu thê Hồ Đại Thụ, bà ta còn có thể dựa vào đạo hiếu để ép người ta nhún nhường, nhưng với Ôn Dã Thái thì hắn chẳng việc gì phải nể mặt.
"Các ngươi cứ ngồi trong nhà, ta ra ngoài nói chuyện với bà ta."
Ôn Dã Thái thường ngày hay cười, vẻ mặt sáng sủa, nhưng khi lạnh mặt xuống, khí thế cứng rắn ấy, cái khí phách của người từng sống bằng nghề săn bắn, dính máu và sắt nóng liền toát ra rõ rệt.
Hắn hiểu rất rõ, lý do Hồ Kim thị dám đến đây gây sự cũng giống như những người từng muốn chèn ép hắn trước kia.
Trong Ôn gia chẳng còn ai, cha nương mất đã nhiều năm, hắn là người trưởng trong nhà. Nam nhi duy nhất còn lại là Tam Nha, nhưng cậu bé còn nhỏ, lại ốm yếu quanh năm.
Họ hàng thì toàn ở làng khác, mà ai nấy đều không trông cậy được, ngày thường không gây thêm phiền phức đã là may, gặp chuyện thật sự thì chẳng ai chịu đứng ra giúp.