Chương 33

"Trẻ dưới ba tuổi, mạch tượng không có giá trị chẩn đoán, nên khi trẻ con sinh bệnh không nhất thiết phải bắt mạch." Dụ Thương Chi giải thích xong, hai người kia đều "à" lên một tiếng, vẻ mặt như vừa hiểu ra.

"Nhưng còn một chỗ khác cần xem." Y quay mặt sang bên, che môi ho khẽ vài tiếng rồi nói tiếp: "Mắt ta vẫn chưa hồi phục, Dã Thái, ngươi giúp ta một chút."

Ôn Dã Thái ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Một lát sau, Bạch Bình bế Tiểu Điệp đến bên cửa sổ nơi có ánh sáng, dễ quan sát hơn.

Chỉ thấy Dụ Thương Chi nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay mềm mại của đứa nhỏ, lật mặt trong của ngón trỏ ra, dùng một chút lực day nhẹ rồi giải thích: "Trong y học cổ truyền, việc chẩn đoán dựa vào ‘vọng, văn, vấn, thiết’. Với trẻ nhỏ, không cần bắt mạch, mà thường dùng cách xem vân chỉ để thay thế. Đêm qua tối quá nên ta nhìn không rõ. Dã Thái, lát nữa ngươi giúp ta xem mặt trong ngón trỏ này."

Y đưa tay làm mẫu, các ngón thon dài di chuyển chậm rãi: "Ngươi nhìn theo ánh sáng, sẽ thấy một đường vân. Nói cho ta biết màu sắc của nó, và nó kéo dài đến đốt ngón nào."

Sợ cha nhỏ của đứa trẻ không yên tâm, y lại bổ sung: "Bạch Bình cũng lại đây nhìn cùng đi. Việc này không khó, học xong rồi, sau này khi đứa nhỏ thấy khó chịu, các ngươi có thể tự xem qua. Trước khi tìm lang trung, trong lòng cũng sẽ có chuẩn bị."

Ôn Dã Thái và Bạch Bình nghe mà ngây ra, nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Trong suy nghĩ của họ, xem bệnh là chuyện cao siêu lắm, những thầy thuốc già đều có chòm râu dê, nheo mắt bắt mạch, cuối cùng nói ra mấy câu huyền bí khiến người nghe nửa hiểu nửa không.

Sao đến lượt Dụ Thương Chi nói, việc này lại trở nên đơn giản như vậy, đến mức họ cũng có thể làm được?

Dụ Thương Chi thấy vậy cũng chẳng lấy làm lạ. Ở kiếp trước, thời đại mạng lưới phát triển, kiến thức phổ cập khắp nơi, chỉ cần lướt ngón tay là có thể học được nhiều điều.

Y học uyên thâm, không thể hiểu hết trong chốc lát, nhưng biết chút kiến thức cơ bản thì chẳng có gì là xấu. Chỉ tiếc rằng, đôi mắt mù lòa hiện tại khiến việc hành nghề y của y bị hạn chế.

Tiểu Điệp còn quá nhỏ, tình trạng đặc biệt, đành tạm thời dùng cách này.

Trong y thư có câu quyết rằng: "Phù trầm phân biểu lý, hồng tử biện hàn nhiệt, đạm đại phân hư thực, tam quan định khinh trọng."

Nghĩa là, nhìn độ nổi chìm để biết bệnh ngoài hay trong, màu đỏ tím để phân biệt hàn hay nhiệt, sắc đậm nhạt để xét hư hay thực, và qua ba đốt ngón tay mà định nặng nhẹ.

Sau khi day nhẹ một hồi, dựa vào kinh nghiệm, Dụ Thương Chi đoán rằng đường vân đã hiện rõ, bèn bảo hai người kia bế đứa nhỏ lên, hướng về phía cửa sổ để ánh sáng chiếu qua.

Nói thì dễ, làm mới biết chẳng đơn giản.

Hai người ghé sát nhìn thật lâu, cuối cùng mới chậm rãi nói ra kết quả: "Thấy đường vân hơi xanh tím, chưa vượt quá đốt ngón thứ nhất gần hổ khẩu."

"Khớp với triệu chứng rồi, bệnh không nặng. Uống thuốc một thời gian là khỏi thôi. Trẻ con vốn dễ ốm, không có gì nghiêm trọng.

Chỉ cần nhớ kỹ một điều, tiết trời dạo này thay đổi thất thường, khi nóng khi lạnh, nhất định đừng để trúng gió nữa."

Dụ Thương Chi khẽ gật đầu, công nhận quan sát của họ.

Ôn Dã Thái liền vỗ nhẹ mu bàn tay Bạch Bình, mỉm cười nói: "Thương Chi đã nói thế, vậy là không sao rồi. Ca nhi Tiểu Điệp đúng là có phúc lớn đấy."