Chương 32

Dụ Thương Chi vội vàng rụt tay về, không dám nghĩ xem vừa rồi mình chạm trúng chỗ nào.

Người bên cạnh cũng tỉnh, lẩm bẩm một câu: "Giờ gì rồi?" rồi dụi mắt ngồi dậy.

Tóc Dụ Thương Chi bị tay hắn đè phải, y khẽ rít lên một tiếng đau.

"A!" Ôn Dã Thái giật mình, cả người lẫn chăn đều lùi ra mấy tấc, ngượng ngùng nói: "Ta ngủ mê quá, quên mất ngươi cũng ở đây."

Nói rồi lại không kìm được suy nghĩ, đêm qua ngủ say như thế, chẳng biết hai người nằm chung trông ra sao nữa.

Hắn đưa tay xoa mũi, trên người Dụ Thương Chi thoang thoảng mùi dược thảo, nhàn nhạt mà dễ chịu.

Một đêm qua đi, dường như chính người hắn cũng phảng phất mùi ấy.

Cảm giác… như thật sự đã là người một nhà rồi.

Sau khi dậy, hai người không nấn ná, Dụ Thương Chi rửa mặt qua loa rồi đi ngay sang nhà chính xem bệnh cho ca nhi Tiểu Điệp.

Chẳng bao lâu sau, Ôn Nhị Nữu và Ôn Tam Nha cũng lần lượt tỉnh giấc.

Đêm qua, tiểu đệ có nghe thấy tiếng động, nhưng không dám ra ngoài, sợ bị gió lùa rồi lại sinh bệnh. May mà Ôn Nhị Nữu nói vọng qua cửa sổ mấy câu trấn an, cậu bé mới yên tâm nằm xuống.

Sáng nay dậy sớm, biết đại ca bận bịu, Ôn Nhị Nữu liền tự mình vào bếp nhóm lò đất nhỏ, bắt đầu sắc thuốc cho cả hai người trong nhà.

Sau đó tiểu nha đầu lại đun nước, tính toán chuẩn bị bữa sáng. Trong nhà vẫn còn mấy cái màn thầu bột tạp chưa ăn hết, đem ra hấp lại, bên dưới đặt nồi cháo.

Mấy hôm trước muối dưa củ đã gần chua vừa miệng, ăn cùng cháo hay bánh đều ngon, nghĩ đến thôi đã thấy thèm.

Hai con chó Đại Vượng và Nhị Vượng vẫy đuôi chạy vòng quanh sân, lần lượt cọ vào ba người trong nhà một lượt, cuối cùng ngoan ngoãn ngồi ở cửa bếp chờ được cho ăn.

Trong nhà, Tiểu Điệp vừa khóc xong, vẫn còn nấc nấc trong lòng Bạch Bình. Hồ Đại Thụ đứng một bên, lóng ngóng chẳng biết làm sao, chỉ có thể nhìn phu lang dỗ con.

Đến khi Dụ Thương Chi được Ôn Dã Thái đỡ bước vội vào, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm như được tiêm liều an thần.

"Đứa nhỏ hết sốt chưa?" Dụ Thương Chi hỏi khi ngồi xuống.

"Hết rồi, hết rồi! Y như ngươi nói, chưa tới một canh giờ là lui hẳn! Thật không dám giấu, ngươi đúng là thần y đấy!"

Lời cảm kích của Hồ Đại Thụ xuất phát từ tận đáy lòng. Dụ Thương Chi chỉ quan tâm đến kết quả bệnh tình, nghe thấy cơn sốt không tái phát thì yên tâm hẳn.

"Trẻ con khi hạ sốt thì sẽ thấy đói, chắc vì thế mà khóc. Bình thường các ngươi cho nó ăn gì thì cứ chuẩn bị như vậy, không ảnh hưởng gì tới thuốc cả."

Hồ Đại Thụ nghe xong liền chạy vội về nhà mang theo hũ sành nhỏ, tính sang nhà Nhị Trụ mua sữa dê tươi cho hôm nay.

Chỉ còn lại Bạch Bình bế đứa nhỏ, đối diện nam nhân cao lớn như Dụ Thương Chi thì đỏ mặt cúi đầu, chẳng dám ngẩng lên.

Ôn Dã Thái thấy thế cũng ngồi xuống giường cạnh Bạch Bình. "Thương Chi, ngươi không bắt mạch cho Tiểu Điệp à?"

Câu hỏi này hắn đã thắc mắc từ trước, thường thấy lang trung khám bệnh đều bắt mạch trước, sao đến lượt Tiểu Điệp lại không cần, chẳng lẽ trẻ con thì không có mạch sao?

Nghe vậy, Bạch Bình cũng tò mò nhìn sang.