"Không có gì phải nói xin lỗi. Ta đã là thầy thuốc, thì cứu người là bổn phận. Thấy chết mà không cứu mới là điều đại kỵ."
Ánh mắt Ôn Dã Thái lập tức sáng lên: "Ngươi… không trách ta?"
"Ta trách ngươi làm gì?" Lời vừa dứt, người bên cạnh như nhẹ nhõm hẳn ra, ngay cả hơi thở cũng trở nên thoải mái.
Dụ Thương Chi không trách hắn!
Ôn Dã Thái khóe môi khẽ nhếch, nếu hắn mà có đuôi như Đại Vượng hay Nhị Vượng e rằng lúc này đã vui mừng mà vẫy lia lịa rồi.
Hắn liếc sang Dụ Thương Chi, thấy y vẫn còn cầm khăn trong tay mà chưa lau, bèn nói: "Đừng chỉ cầm không thế, dù trước khi ngủ đã rửa mặt rồi, nhưng bận rộn cả buổi tối, lau lại lần nữa sẽ thấy dễ chịu hơn."
Hai người lần lượt lau mặt qua loa một chút, Ôn Dã Thái cũng đã chuẩn bị xong chăn nệm. Vốn dĩ chiếc giường này hắn ngủ một mình, chỉ có tấm chăn bông nhỏ, đủ ấm cho một người chứ chẳng che nổi hai.
Giờ Dụ Thương Chi đã qua đây, hắn đã sớm tính trước, mang chăn lớn trong nhà chính sang.
Bên trong lớp bông ấy là loại được hắn đặt riêng trước khi cưới, mang đi nhồi lại, phơi nắng hai ngày liền, mềm mại và ấm áp vô cùng.
"Giường này khi xếp hơi hẹp, e là hai ta phải nằm sát một chút." Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại có chút vui mừng lén lút.
Ban ngày đã xảy ra bao chuyện rối rắm, Dụ Thương Chi lại đang ốm, hắn nào dám chủ động đề nghị cùng ngủ.
Giờ chẳng phải cơ hội tự dâng tới rồi sao? Bỏ qua thì tiếc quá!
Dụ Thương Chi thì khác, kiếp trước y cũng đã sống hơn hai mươi năm, há lại không hiểu ý tứ trong câu nói đó.
Nhưng y cũng chẳng phải cô nương ngây ngô, nếu còn tỏ ra e thẹn vì chuyện này thì thật chẳng ra sao.
Nằm xuống giường, gối được nhồi bằng vỏ kiều mạch thu hoạch từ vụ mùa thu năm ngoái, mát lạnh và phát ra âm thanh sột soạt nhẹ khi tựa đầu lên.
"Ngươi nằm phía trong đi, ban đêm có chuyện gì ta tiện dậy trông nom." Ôn Dã Thái ở bên cạnh thúc giục. Dụ Thương Chi hơi bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn nghe theo, dịch người vào phía trong giường.
Bản thân y mắt không nhìn thấy, lại đang yếu thật, miễn cưỡng tỏ ra mạnh mẽ cũng chẳng để làm gì.
Chẳng bao lâu, Dụ Thương Chi nhận ra một vấn đề, cái giường này còn nhỏ hơn y tưởng.
Một bên cánh tay đã chạm sát vào tường, bên còn lại, một người sống sờ sờ khác chui vào chăn cũng dán sát bên cạnh.
Khoảng cách gần đến mức vài sợi tóc của đối phương lướt qua má, mang theo hương thơm nhàn nhạt của bồ kết.
Dụ Thương Chi nhất thời hơi ngẩn ra. Kiếp trước y quả thật đã sống hơn hai mươi năm, nhưng chưa từng ngủ chung chăn với ai bao giờ.
Bên tai vang lên giọng nói thoải mái của Ôn Dã Thái: "Lăn lộn cả đêm rồi, chắc gà cũng sắp gáy canh năm, ta ngủ một lát, ngươi cũng ngủ đi."
Nói xong không bao lâu, hơi thở đều đặn và dài lâu đã vang lên bên cạnh. Chỉ còn lại Dụ Thương Chi mở to mắt trong bóng tối, lặng lẽ nhìn vào màn đêm đen đặc trước mặt rất lâu.
Trăng tàn nhật mọc, tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh phá tan sự yên tĩnh trong sân nhỏ.
Dụ Thương Chi mở mắt, vừa mới tỉnh nên đầu óc còn mơ hồ, tay khẽ động, chạm phải thứ gì đó vừa mềm vừa nóng, y mới sực nhớ, trên giường còn có một người nữa.