Chương 30

Cuối cùng, Hồ Đại Thụ hạ quyết tâm: "A Bình, nghe theo đi. Thải ca nhi và Dụ lang trung có lòng tốt, chúng ta nên nhận, tất cả cũng vì con thôi. Ngươi ở lại đây trông con, ta về nhà lấy chút rượu, nhà còn nửa vò rượu Tết để mang qua đây."

Hồ phu lang nhân tiện dặn thêm: "Lấy cả chăn gối theo, mình chiếm phòng người ta, không thể còn nằm lên chăn mới của họ."

Hồ Đại Thụ gật đầu lia lịa, quay sang Dụ Thương Chi: "Dụ lang trung, tiền khám và tiền thuốc ngươi cứ nói, ta về lấy ngay."

Dụ Thương Chi khẽ khoát tay: "Không vội, đợi đứa nhỏ khỏi hẳn rồi tính cũng chưa muộn."

Hồ Đại Thụ là người thật thà, chỉ khẽ cúi đầu, ghi tạc ân tình ấy vào lòng.

Tiền khám hay tiền thuốc hắn ta đều có thể chi được, trong lòng thầm tính, về nhà cầm túi tiền sang ngay cho chắc.

Hồ Đại Thụ đi lấy đồ phải mất một lúc. Trong khi đó, cơn buồn ngủ của Ôn Nhị Nữu cũng bay sạch, cô bé liền nói muốn ở lại với Bình ca nhi, vừa có thể giúp trải giường dọn chỗ nghỉ.

Tiểu nha đầu rất tinh ý, thấy đại ca mình cứ nhìn Dụ Thương Chi mãi, trong lòng nóng ruột như có lửa.

Quả nhiên, nghe muội muội nói vậy, Ôn Dã Thái hơi sững lại, rồi khẽ kéo tay áo Dụ Thương Chi, thấp giọng nói: "Vậy tối nay… ta với ngươi sang phòng phía đông nghỉ nhé?"



Dụ Thương Chi được đỡ đến giường bên đông, trong lòng chỉ cảm thấy mọi chuyện đã hơi… vượt ngoài dự tính.

Ban đầu, y và Ôn Dã Thái vẫn còn giữ được khoảng cách, hai người ngủ riêng vừa đúng chừng mực.

Còn bây giờ thì sao?

Nếu đã dọn sang cùng phòng, chẳng phải thiên hạ sẽ nghĩ họ thật sự là phu phu rồi sao? Đến lúc y muốn rời đi, danh tiếng của Ôn Dã Thái liệu còn giữ nổi nữa không?

Trong đầu bao ý nghĩ đan xen, nhưng với bản lĩnh từng trải, gương mặt của Dụ Thương Chi vẫn điềm tĩnh như thường, chẳng lộ chút cảm xúc.

Ôn Dã Thái vốn đang bận dọn giường, nên không nhận ra y có gì khác lạ.

"Phòng này trước ta vẫn ở, đồ đạc có hơi cũ nhưng cần gì cũng có cả."

Hắn đứng cạnh bàn, trên đó đặt một chậu nước nóng, nhúng chiếc khăn vải vào, vắt khô, rồi quay người lại, đưa đến cho Dụ Thương Chi, ngón tay chạm khẽ tay y.

Đợi y nhận lấy, Ôn Dã Thái mới khẽ nói: "Sáng nay ta ra chợ gặp Bạch Bình, ta có nhắc rằng ta định lên trấn bốc thuốc, tiện nói luôn chuyện toa thuốc mới của ngươi. Không ngờ buổi tối ca nhi Tiểu Điệp lại phát bệnh nặng như vậy nên họ mới tìm đến cửa cầu cứu. Ngươi còn đang bệnh, nửa đêm bị đánh thức, thật là… ta có lỗi với ngươi."

Những lời này, hắn đã nghĩ kỹ từ trước, phải nói rõ ràng với Dụ Thương Chi.

Hắn coi trọng y, muốn cùng y sống qua ngày, không muốn vì chút hiểu lầm mà sinh ra hiềm khích.

Hôm nay y vừa bước qua cửa Ôn gia, nói ra thì đây cũng là lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt, giữa hai bên còn chưa có sự ăn ý. Nếu không giải thích rõ ràng, về sau chuyện này e rằng sẽ thành cái gai trong lòng khó mà gỡ được.

Dụ Thương Chi nhận lấy khăn vải, đầu ngón tay lạnh lẽo chạm phải hơi nóng, cảm giác ấy trong đêm xuân còn vương chút lạnh lại đặc biệt ấm áp.