Cậu lấy khăn lau nước mắt lấm tấm nơi khóe mắt đứa bé, cùng vệt nước và bọt quanh miệng.
Tiểu Điệp khẽ động bàn tay nhỏ, hơi thở cũng ổn định hơn nhiều. Tuy cơn sốt chưa hạ hẳn, nhưng cơn co giật đã dừng, đứa bé ngoan ngoãn nằm trong lòng cha nhỏ.
Dụ Thương Chi day day giữa hai hàng lông mày, gắng giữ tinh thần tỉnh táo rồi dặn: "Đêm nay tốt nhất các người cứ ở lại đây, đừng vội về. Không nên để đứa nhỏ bị gió lùa nữa. Nếu trong nhà có rượu, dùng một ít xoa lòng bàn tay và bàn chân cho nó. Nếu không có gì bất thường, trong vòng một canh giờ, nhiệt độ sẽ giảm xuống."
Nói xong, y như sực nhớ ra điều gì, liền bảo Ôn Dã Thái mang hộp thuốc đến. Theo trí nhớ, trong hộp thuốc của chủ cũ có để sẵn nhiều viên thuốc hoàn, do lão lang trung để lại.
Trên mỗi lọ đều dán giấy ghi chú tên thuốc, nhưng chẳng ai trong phòng biết chữ cả.
Dụ Thương Chi đành phải lần lượt mở nắp từng lọ, ngửi mùi để phân biệt, cuối cùng mới tìm được lọ thuốc mình cần.
Y đổ ra một viên, Ôn Dã Thái cẩn thận đón lấy, rồi đặt viên thuốc vào tay Hồ Đại Thụ.
"Đây là Thái Cực hoàn, nửa canh giờ nữa hãy dùng nước ấm cho đứa nhỏ uống."
Dụ Thương Chi giải thích: "Trong tay ta hiện không có sẵn dược liệu, muốn bốc thuốc phải đợi ngày mai các người lên trấn. Nhưng Thái Cực hoàn này cũng hợp chứng, dùng trước sẽ không lỡ việc."
Hồ Đại Thụ hai tay nâng lấy lọ thuốc, cảm kích đến nghẹn giọng. Hắn ta cùng phu lang liếc nhau, vành mắt cả hai đều đỏ hoe.
Cả hai đều hiểu rõ, mạng đứa nhỏ đã được cứu về rồi.
Vừa nãy Hồ Đại Thụ và Bạch Bình vì quá lo mà mồ hôi ướt trán, giờ nhìn lại Dụ Thương Chi, trong lòng đã không còn nửa phần nghi ngờ.
Cho dù họ có chạy suốt đêm tới y quán trong trấn tìm đại phu trực đêm, chỉ e cũng chẳng làm hơn được thế này.
Hai người xúc động không kìm được, quỳ gối xuống tạ ơn.
Ôn Dã Thái hoảng hốt kêu lên: "Hồ đại ca, Bình ca nhi, hai người làm gì vậy!"
Khuyên mãi mới khiến họ thôi không quỳ nữa.
Bệnh của đứa nhỏ đã được xử lý ổn thỏa, tạm thời qua được đêm nay rồi tính tiếp.
Ôn Dã Thái liếc nhìn Dụ Thương Chi, thấy sắc mặt y càng lúc càng nhợt, biết y đã cố gắng đến giới hạn.
Suy nghĩ chốc lát, hắn liền sắp xếp: "Nghe lời Thương Chi đi, Bình ca nhi, đêm nay ngươi cứ ở lại đây với đứa nhỏ. Giờ không thể ra ngoài gặp gió được, cứ ngủ ở phòng này. Than đang cháy ấm, ca nhi Tiểu Điệp sẽ không bị lạnh."
Bạch Bình theo phản xạ vội từ chối: "Sao được chứ, đây là tân phòng của hai người mà!"
Ở nông thôn, lễ nghi đơn giản, chỉ cần Dụ Thương Chi dọn vào Ôn gia thì mặc nhiên được xem là người của Ôn gia.
Phần lớn nhà nghèo chẳng đủ tiền mở tiệc cưới, hai người chọn ngày tốt, dọn về sống chung là coi như đã thành thân.
Ôn Dã Thái khó mà nói rõ việc hắn và Dụ Thương Chi thật ra vẫn chưa có gì, đành nghiêm giọng nói: "Có gì mà không được? Tiểu Điệp còn nhỏ, vừa rồi là ta tận tay kéo nó từ Quỷ Môn Quan trở lại, đâu thể sơ suất nửa phần."
Nhị Nữu nhanh nhẹn hiểu ý, lại quen thân với Bình ca nhi cũng phụ họa khuyên nhủ.