Chương 28

Một ca nhi mang thai đâu có dễ, kết hôn ba năm rồi, Bạch Bình mới sinh được một tiểu ca nhi.

Mẹ hắn ta không vui, ngày nào cũng mặt nặng mày nhẹ với Bạch Bình.

Ca nhi không có sữa, nhà nào khá giả thì mua sữa dê hoặc mượn dê cái về vắt sữa, nhà nào nghèo thì chỉ còn cách cho uống nước cơm hay cháo loãng.

Nhà Nhị Trụ trong thôn Tà Liễu nuôi dê, nên mỗi khi có ca nhi sinh nở, người trong làng đều đến đó mua sữa.

Mỗi lần mua sữa về, thế nào trong nhà cũng một phen cãi vã.

Lời nương Hồ Đại Thụ nói lúc nào cũng ẩn ý: Một ca nhi thôi mà, sớm muộn cũng gả đi, chỉ là của nợ, tốn tiền mua sữa làm gì.

Gần đây Hồ Đại Thụ vốn đã bực bội, định chờ ca nhi Tiểu Điệp lớn thêm chút nữa sẽ dọn ra ở riêng với phu lang và con.

Không ngờ đúng lúc này, đứa nhỏ lại đổ bệnh nặng.

Tiền bạc có thể tính sau, hắn ta và phu lang đều còn trẻ, vẫn có thể kiếm được, điều hắn ta sợ nhất chính là không cứu nổi con.

Thế nhưng, theo thời gian trôi đi, nhìn động tác của Dụ Thương Chi, hắn ta lại dần sinh ra hy vọng.

Chỉ thấy vị tiểu lang trung đến từ nơi khác này, dù đôi mắt vô thần nhưng động tác lại vô cùng thành thạo. Khi kim châm xuống đầu ngón tay đứa trẻ, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, chỉ trong chớp mắt đã xong.

Máu từ đầu ngón tay rịn ra, thấm trên tấm vải cũ, được Ôn Dã Thái đón lấy rồi bỏ vào chậu nước bên cạnh.

Vết thương nhỏ xíu ở đầu ngón tay, không cần bóp hay ép máu, chỉ chốc lát là tự cầm được.

Dụ Thương Chi khẽ thở ra một hơi, rồi nói tiếp: "Đã xong phần trích máu, giờ phải quan sát thêm một lúc. Trong phòng hơi lạnh, cần làm ấm lên, lát nữa ta còn phải châm kim thêm một lần nữa."

Ôn Dã Thái lập tức nói: "Chuyện đó dễ thôi, để ta nhóm một chậu than."

Tam Nha của Ôn gia sức khỏe yếu, sợ lạnh, nên dù đã sang xuân, trong nhà vẫn còn dự trữ than củi.

Cũng may nhà Ôn Dã Thái quanh năm có người bệnh, nên mới có điều kiện như vậy, đổi lại nhà khác thì dù giữa mùa đông cũng chẳng dám đốt than.

Chẳng mấy chốc, chậu than được mang vào, than đỏ hồng tỏa ra ánh lửa ấm áp.

Nhị Nữu khoác thêm áo, ra ngoài đóng chặt cửa phòng, rồi bảo con chó Đại Vượng nằm chắn ở khe cửa, ngăn không cho gió lùa vào.

Nhiệt độ trong phòng dần ấm lên, áo ngoài của ca nhi Tiểu Điệp cũng được cởi ra.

Khi trẻ con bị sốt cao, ngoài việc châm vào mười huyệt Thập Tuyên ở đầu ngón tay, thường sẽ kết hợp châm thêm hai huyệt Đại Truy và Khúc Trì.

Huyệt Khúc Trì nằm ở mặt ngoài cánh tay, khi gập khuỷu thành góc vuông thì ngay chỗ cuối nếp gấp khuỷu tay chính là vị trí huyệt.

Còn huyệt Đại Truy thì ở sau cổ, cúi đầu xuống sẽ sờ thấy chỗ hõm ngay dưới đốt sống cổ thứ bảy.

Dụ Thương Chi xác định đúng vị trí, rồi nhanh gọn châm kim, vừa dứt khoát vừa ổn định.

Tiểu Điệp còn chưa kịp mếu máo, mũi kim đã nhẹ nhàng xuyên qua da.

Trẻ con thường không thể phối hợp, huống hồ đây là cấp cứu, nên Dụ Thương Chi không để kim lâu.

Một lát sau, y rút hai cây kim bạc ra, Bạch Bình lập tức đỡ lấy, nhanh tay mặc lại áo cho con rồi bọc thêm một lớp chăn nhỏ.