Chương 26

Huống chi giờ còn bị mù tạm thời, thế này thì… còn có thể khám bệnh được sao?

Hai người nhìn nhau, chưa kịp nói gì thì đứa bé trong lòng lại co giật dữ dội hơn.

Bạch Bình hoảng hốt, siết chặt lấy tay áo trượng phu. Hồ Đại Thụ thấy vậy, cắn răng, gạt nước mắt, hạ quyết tâm: "Giữa đêm khuya thế này, ngoài Dụ lang trung ra chẳng còn ai cứu được mạng nó nữa. Chúng ta tin!"

Nghe được câu ấy, Ôn Dã Thái lập tức nói: "Đại Thụ ca, ngươi dẫn Bình ca nhi vào trong ngồi đợi, ta đi gọi người ngay."

Sợ người ta nghĩ mình thờ ơ, Ôn Dã Thái vội bổ sung thêm một câu: "Thương Chi cũng đang bệnh, vừa uống thuốc xong nên đã nghỉ rồi."

Chuyện này phu thê Hồ Đại Thụ đều biết, nên cũng chẳng trách móc gì. Đã quyết định rồi thì họ chỉ còn biết liều thôi, dù thế nào cũng phải cứu con.

Đúng lúc ấy, Ôn Nhị Nữu bị tiếng động bên ngoài làm thức giấc, vừa ngáp vừa bước ra. Hiểu rõ tình hình xong, cô bé tròn xoe mắt kinh hãi.

Tiểu ca nhi Hồ Điệp mới sinh chưa bao lâu, cô bé còn từng bế qua.

Cả nhóm người vội vã bế đứa bé chạy vào sảnh lớn. Ôn Dã Thái trong lòng thấy áy náy, nhưng vẫn cắn răng, mạnh dạn vén rèm buồng trong lên.

Ngoài dự đoán của hắn, Dụ Thương Chi đã tỉnh.

Y vốn ngủ rất nhẹ, huống hồ đang mang bệnh, nên càng khó ngủ yên.

Đêm nay ồn ào, tiếng chó sủa, tiếng người gọi, làm sao y không tỉnh cho được.

Chỉ là khoảng cách xa, nghe không rõ chuyện gì. Khi Ôn Dã Thái bước vào, y đã chống gối ngồi dậy.

"Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?" Y ngồi dậy quá gấp, hai bên thái dương lập tức nhức nhối.

Thấy sắc mặt y trắng bệch, Ôn Dã Thái lại càng hối hận, quả nhiên đúng như lời cha nương ngày xưa từng dạy, hắn làm việc vẫn quá hấp tấp.

Người ta còn đang chờ, hắn đành bước lên, hạ giọng kể lại đầu đuôi mọi chuyện.

Nghe chưa hết, sắc mặt Dụ Thương Chi đã trầm hẳn xuống. Y vừa vén chăn vừa nói nhanh: "Chỉ e là co giật do sốt cao, bệnh này có thể nguy hiểm đến tính mạng, mau bảo họ bế đứa bé vào đi, việc này không thể chậm trễ!"

Nghe y nói vậy, Ôn Dã Thái cũng khẩn trương theo.

Hắn vội đỡ Dụ Thương Chi dậy, giúp y khoác áo ngoài, miệng lại gọi với ra: "Nhị Nữu, mau mang hòm thuốc lại đây!"

Còn bản thân thì tìm đá lửa, châm sáng ngọn đèn dầu trên bàn. Dầu thắp vốn đắt đỏ, một đêm cháy là tốn cả mấy quan tiền.

Trong nhà tuy có dự trữ, nhưng chẳng mấy khi dám đốt, người trong thôn vẫn quen sống theo mặt trời. Sáng làm tối ngủ, chẳng cần thứ xa xỉ ấy.

Nhưng lúc này khác, ánh trăng mờ nhạt chẳng soi nổi gì cả.

Hai phu thê Hồ Đại Thụ nghe Dụ Thương Chi chịu chữa, lập tức ôm đứa trẻ chạy vào buồng trong.

Dụ Thương Chi đã kéo sẵn một chiếc ghế lại ngồi bên giường, áo khoác vắt trên vai. Vì vừa mới tỉnh dậy giữa đêm, búi tóc có phần rối, vài sợi buông lòa xòa nơi trán và bên thái dương khiến gương mặt y thoạt nhìn vừa mệt mỏi vừa điềm tĩnh.

Điều đó khiến Dụ Thương Chi thoạt nhìn càng thêm tiều tụy và yếu ớt, nhưng vừa cất lời, giọng nói của y lại kiên định đến mức khiến người ta vô thức nghe theo.

"Đặt đứa bé xuống mau." Y chỉ về phía giường, sau khi chạm được đến lớp tã bọc, lập tức nói tiếp: "Cởi bớt chăn ra, không được quấn kín, dễ ngạt."