Dụ Thương Chi gật đầu, nghe tiếng bước chân xa dần.
Thuốc đã uống, trong đó có thành phần an thần, giúp dễ ngủ. Y khép mắt lại, chẳng bao lâu cơn buồn ngủ đã tràn tới, cuốn y vào giấc mộng.
…
Giữa canh ba, trăng khuyết treo lơ lửng.
Cửa sân vang lên tiếng động lạch cạch, Đại Vượng đang ngủ ngoài chuồng cạnh nhà bếp lập tức bật dậy, lao vọt ra ngoài, sủa vang không ngừng.
Ôn Dã Thái giật mình tỉnh giấc, khoác áo đứng dậy, mắt còn ngái ngủ, kéo cửa phòng ra: "Ai ngoài đó?"
Hắn có chút cáu kỉnh vì vừa tỉnh dậy, giọng nói mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn.
Không ngờ người trả lời lại có giọng quen thuộc, chính là Bạch Bình, Hồ phu lang ở gần đây hôm qua còn đến giúp nấu ăn, đi cùng còn có trượng phu của cậu là Hồ Đại Thụ.
Bạch Bình vốn là người hiền lành, lại có quen biết với Ôn Dã Thái.
Ôn Dã Thái biết rõ bọn họ tuyệt đối không thể vô cớ mà đến làm phiền giữa đêm như vậy, liền vội xỏ giày chạy ra ngoài, tiện tay bảo Đại Vượng lùi lại.
Đại Vượng lùi ra xa một chút, nhưng vẫn quanh quẩn gần đó, dáng cảnh giác chực chờ có động là lao lên.
Ôn Dã Thái mở cửa, dưới ánh trăng nhạt, hắn thấy Bạch Bình mặt đầy nước mắt, còn Hồ Đại Thụ phía sau cũng hốt hoảng không kém.
Cúi đầu nhìn kỹ, hắn trông thấy Bạch Bình đang bế trong tay một đứa bé quấn trong tã lót, thân thể co giật liên hồi, gương mặt nhỏ nhắn tái mét, tím bầm cả lại.
"Đây chẳng phải là tiểu ca nhi Hồ Điệp nhà các ngươi sao? Sao lại ra nông nỗi thế này?" Nhận ra đứa trẻ, Ôn Dã Thái liền tỉnh ngủ hẳn, sắc mặt cũng nghiêm lại.
Ngay sau đó, Hồ Đại Thụ run giọng cầu khẩn: "Thái ca nhi, sáng nay gặp ngươi, ngươi chẳng nói là Dụ lang trung nhà ngươi đã tỉnh rồi, còn bắt mạch cho Tam Nha nữa sao? Tiểu ca nhi Hồ Điệp nhà ta sợ là không ổn rồi, xin ngươi, nhờ Dụ lang trung cứu mạng cho con ta với!"
…
Sáng nay, khi ra chợ huyện, Ôn Dã Thái quả thực có gặp Bạch Bình, hai người còn trò chuyện đôi câu.
Đối phương hỏi thăm tình hình của Dụ Thương Chi, hắn cũng thật thà kể lại.
Dù sao trong làng, Bạch Bình là người thân với hắn nhất, tuổi tác cũng không chênh lệch bao nhiêu.
Còn chuyện nhắc đến việc Dụ Thương Chi bắt mạch cho Tam Nha cũng là vì hắn có chút tự hào muốn khoe. Dẫu sao đời này mà có được một vị lang trung trong nhà là chuyện hiếm có biết bao.
Không ngờ rằng đêm nay lại xảy ra chuyện này. Trong lòng hắn chợt hiểu, hẳn là mình đã vô tình làm liên lụy đến Dụ Thương Chi. Nhưng giờ là chuyện sinh tử, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
Tuy vậy, có vài lời nhất định phải nói trước, kẻo nếu lỡ xảy ra điều gì, thì dù có mười cái miệng cũng khó mà giải thích.
"Hồ đại ca, Bình ca nhi, có một chuyện sáng nay ta chưa nói rõ, giờ phải nói trước cho hai người biết. Thương Chi bị thương ở mắt, trước khi khỏi hẳn thì nhìn không được rõ. Nhưng hôm qua y bắt mạch cho Tam Nha vẫn rất chính xác, không hề chậm trễ. Nếu hai người tin tưởng y thì cứ vào nhà đợi một lát, ta đi gọi người."
Hai phu thê Hồ Đại Thụ nghe xong đều sững sờ.
Cả làng trước nay chưa ai thấy Dụ Thương Chi hành y, nên trong lòng cũng ít nhiều lo lắng.