Nhắc đến Tam Nha, Ôn Dã Thái không kìm được mà nói thêm đôi chút.
"Nó sinh ra yếu ớt như mèo con, ai cũng nói đứa này chắc chẳng nuôi nổi. Về sau lớn được chút, thầy thuốc bảo nó không qua nổi ba tuổi. Rồi lại bảo không qua nổi năm tuổi. Nhưng Tam Nha thật giỏi giang, năm nay qua sinh nhật đã sáu tuổi rồi. Năm ngoái, lúc khỏe hơn một chút còn đến trường làng học được hai tháng, biết đọc biết viết, tiên sinh khen nó thông minh, bảo nếu được học tiếp thì biết đâu còn thi đỗ công danh. Tiếc là sang đông, thời tiết trở lạnh, thân thể nó lại yếu đi, phát mấy cơn sốt cao, chẳng dám cho đi học nữa."
Dụ Thương Chi lặng lẽ ngồi bên nghe. Y có nhiều năm kinh nghiệm khám bệnh, bệnh nhân gặp qua không dưới tám trăm người.
Người mang bệnh lâu năm, ai cũng có nỗi khổ riêng, những câu chuyện tương tự y đã nghe vô số.
Người làm thầy thuốc phải luôn giữ lòng từ bi, đó cũng là lời răn trong gia huấn nhà họ Dụ.
Vì thế, mãi đến khi Ôn Dã Thái nói xong, y mới cất lời: "Bệnh của Tam Nha có thể tốt lên được phần nào là nhờ nó biết cố gắng, cũng nhờ người nhà chăm sóc tận tâm. Ta không dám nói quá lời, nhưng có thể khẳng định sinh mệnh của Tam Nha sẽ không gặp nguy hiểm đâu, ngươi cứ yên tâm."
Ôn Dã Thái dẫn Tam Nha đi chữa bệnh nhiều năm, đã nghe quá nhiều lời chán nản, chưa bao giờ được nghe một câu chắc chắn đến thế.
Hắn mở miệng, ngẩn người hồi lâu mới lấy lại tinh thần, giọng run run khó tin hỏi lại: "Thật sao?"
Trong lòng hắn, việc Tam Nha sống thêm được một tuổi đã là như ăn cắp thêm một năm từ tay ông trời rồi.
Những điều xa hơn thế, hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Thực ra mà nói, trong mắt Dụ Thương Chi, bệnh của Ôn Tam Nha thậm chí còn chưa đến mức gọi là "nan y".
Nếu phải nói khó ở đâu, thì chính là những toa thuốc trước đây không phù hợp, khiến bệnh tình bị trì hoãn mà thôi.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến niềm tin của Dụ Thương Chi. Chỉ cần uống đúng theo đơn thuốc của y, thêm một năm rưỡi nữa, tuy không thể so được với những đứa trẻ cùng tuổi có thể leo mái nhà, xuống sông bắt cá, nhưng ít nhất cũng sẽ không còn cảnh ngồi nằm đều thấy mệt, đi vài bước là thở dốc nữa.
Ví như trở lại trường làng học chữ thì hoàn toàn chẳng có vấn đề gì.
Những lời quan trọng này, Dụ Thương Chi chọn lọc mà nói với Ôn Dã Thái. Nghe xong, Ôn Dã Thái bỗng thấy sống mũi cay cay, vội đưa tay lên lau.
Lau rồi lại chợt nhớ ra Dụ Thương Chi không nhìn thấy, nên hắn càng buông lỏng hơn, không còn cố giấu giếm.
Mím môi, cuối cùng hắn cũng nếm thấy giọt nước mắt của chính mình, vị mặn chát, đắng ngắt nơi đầu lưỡi.
"Tốt quá, chỉ cần bệnh của Tam Nha có thể chữa được, thì ngày tháng sau này vẫn còn hy vọng."
Dụ Thương Chi đã nghe vô số người nhà bệnh nhân nói những lời tương tự, nhưng khi nghe từ miệng Ôn Dã Thái, y lại cảm thấy khác hẳn.
Y được đỡ về giường nằm, Ôn Dã Thái bước đến giúp y kéo chăn lại, trước khi rời đi còn dặn: "Đêm nay ta ngủ ở gian đông, Nhị Vượng sẽ canh ở ngoài. Nếu ngươi có chuyện gì, cứ bảo nó đi gọi ta, nó hiểu được đấy."